Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | TIBET (prologue)

Lê Vĩnh Tài is a Vietnamese poet, a resident of the West Highlands. A retired medical doctor, currently an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

The original epic poem was published in 2015, and I had began the translation of Tibet by Lê Vĩnh Tài​ mid July 2019, it took me more than a year to fully finalised and published the translation on #songngutaitram .

one day get the opportunity to read this incredible poem for you live.

I’m hoping to
you stand
silent
a mountain imposing
into the clouds biting
two arms two wings
flying…
_____
người đứng
lặng im
sừng sững như một ngọn núi
cắn vào mây
hai tay hai cánh
bay…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

PROLOGUE

you think the light will shut its doors

when someone

remember?

though you know 

it’s impossible for them to remember

as fire

couldn’t possibly self-immolate

yet so many

people are still burning?

the world

an opportunity still

for the displaced

the refugees

remember?

last night

the tomb of men

hid together

forever lay by each other

left their children

the women

they’ve once loved

cherished

who will

remember?

your lungs are full of dust

the waiting choking you

by a flame

yellow-blue remember?

the night cold

you stood watching

the haggard

faces

corpses

ragged

a hollow moonlight 

remember?

the dark half-swallowed 

via the concord of those bullets

you forget

remember?

your family shot down

you witnessed their exploding chest

like ice cubes in a cup

on the window sill

still crying and

remember?

_____

thay lời tựa

 

bạn nghĩ rằng ánh sáng sẽ đóng cửa
khi một người nào đó 
nhớ?

mặc dù bạn biết
người ta không thể nhớ
cũng như lửa 

không thể tự thiêu

sao nhiều người 

vẫn cháy?


thế giới
có còn cơ hội
cho những người ly hương

và tỵ nạn
nhớ?

đêm qua

ngôi mộ của những người đàn ông

cùng đi trốn với nhau
mãi mãi nằm bên nhau

bỏ lại những đứa con và

người đàn bà
họ từng yêu

dấu

 

ai sẽ đến
nhớ?

phổi của bạn đầy bụi
bạn chờ đợi nghẹt thở
ở ngọn lửa

vàng xanh và nhớ?

đêm tối lạnh
bạn đứng xem
những mặt người 
xơ xác
những xác người
xác xơ

như bóng trăng bị rỗng
nhớ?

bóng tối bị nuốt chửng bởi
sự đồng ý của những viên đạn

bạn quên
nhớ?

những người thân yêu bị bắn
bạn thấy lồng ngực họ bị vỡ 
như những viên đá lạnh, trong cái cốc
trên bậu cửa sổ
vẫn đang khóc và
nhớ?

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s