Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | Withdrawal (291)

Lê Vĩnh Tài is a Vietnamese poet, a resident of the West Highlands. A retired medical doctor, currently an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

you’ve drawn from experience

withdrawn money

but this time you’re withdrawing the respirator tubing

 

I wish I can do it, but I’m in so much pain

I had to call upon my Mother’s breath

curled up in hick ups choked up for the last time

as the tubes were withdrawn

 

we possess the strength

always to overcome adversity

but anger is not something

you can withdraw like you withdraw money

 

nor like someone’s drawn fingernails in an interrogation

withdrawal is the death of us

while my very cells thirst for the warmth of you

upon my skin your flesh

imprinted on my cornea are the images of you

not unlike the cavern in my heart 

the howling wind in my chest

 

I can not breathe

I need to be by your side

I need to see you

I need you

 

the withdrawal of you is killing me

 

I wanted to call you

I wanted to hear your voice

not unlike heroine

before my withdraw

 

I want everyone to hear

your name in an endless echo

remember it forever

 

you are the blade 

the uncountable slits across my throat, yet

undying is my craving for the flashes of your steel

your pain

I miss you as much as 

I miss the trial and tribulation of a lifetime

 

bạn từng rút kinh nghiệm

từng rút tiền

nhưng lần này bạn rút ống thở

 

tôi ước mình có thể làm việc này, nhưng tôi đang đau quá

tôi phải hòa chung với hơi thở của Mẹ

đang uốn cong người nấc lên và sặc lần cuối

khi ống thở được rút ra

 

chúng ta luôn nỗ lực

thoát khỏi tình trạng tồi tệ

nhưng với cơn thịnh nộ

bạn không thể rút nó ra như bạn rút tiền

 

cũng không như ai đó bị rút móng tay khi tra tấn

sự rút lui đang giết chết chúng ta

trong khi tế bào của tôi đang khao khát sự ấm áp của bạn

để làn da bạn cảm giác trên da tôi

để hình ảnh bạn còn mãi trên giác mạc của tôi

trái tim tôi cảm thấy như nó đang là một hang động

gió hú bên trong lồng ngực của chính mình

 

tôi không thở được

tôi cần ở gần bạn

tôi cần cảm thấy bạn

tôi cần bạn

 

sự rút lui của bạn đang giết chết tôi

 

tôi muốn gọi cho bạn hôm nay

tôi muốn giọng nói của bạn trong tai tôi

như thể nó là một loại ma túy

trước khi tôi bị rút ra

 

tôi muốn mọi người

chỉ cần nghe tên bạn vang xa

là nhớ mãi

 

bạn là lưỡi dao

đã cắt ngang cổ họng tôi quá nhiều lần

nhưng tôi vẫn thèm muốn ánh thép của bạn

nỗi đau của bạn

tôi nhớ bạn

như một khổ nạn kiếp người

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s