Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | this is not a poem (297)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

this is not a poem

 

1.

it’s your eyes

your smile

 

the poem

a moment of madness

as I recall

the moment you flew away

like smoke abandoned me

 

2.

this is not a poem

it’s etched in memories

the faces of our friends

in chalk

 

3.

this is not a poem

it’s a cardboard box

forgotten at the back of the house. You 

stared at it from your bedroom window

saw it letting go

of a leaf

you suspect

it’s not a leaf because the protruding lines

were like veins

 

it flew, letting go and shedding everything

it was almost naked

and you’re left with

nothing…

 

so, you retreated

undid your buttons, slowly loosened

your hair, exhaled

your veins protruding as twisted as the leaves

 

all you needed to do was to

stand and watched

everything

unraveled in front of you 

perhaps…

 

4.

this is not a poem

but the readers were drowning

in your smile

 

as though someone has just licked their lips

as though we’re all tapping each word at a time in unison:

 

– this is not a poem

it’s the cut of a knife

in all 

that is

us

 

5.

The poem, what is it?

the way we stayed up all night kindling a fire

the smoke burned your eyes

crying talking

and all could hear

 

to damnation the romantic verses

of your making

 

we suddenly then

falling like tears

 

falling and running

falling and burning

 

we thought

we’re as free as the summer

hot wind

the raindrops like the burning heat

between our thighs

to the moment we’re nothing

but ashes

 

6.

this is not a poem

it is the cause of the rain

the cause of the wind

like the clouds

announcing your disappearance

into a cloud of sadness

 

you remember

the sky is like a home with grey ceilings

like the letters

 

an Eden with nothing but lighting and thunder

and something that was smaller

small small tiny tiny

you felt every drop

seeping through

as you 

were alone at the height 

of the sky

singing the entire night

 

living is a single

breath

that you dare ever

lose

 

perhaps one day you may truly

catch up with what has been imagined

as did the confederation

oh dear god the nation…

                   

 

đây không phải là một bài thơ  

 

1.

nó là đôi mắt của bạn

nụ cười của bạn

 

bài thơ

chỉ là một sự điên rồ

tôi nhớ 

lúc bạn bỏ tôi bay đi

như khói  

 

2.

đây không phải là một bài thơ

nó chỉ là bộ nhớ

vẽ gương mặt bạn bè của chúng ta

bằng phấn 

 

3.

đây không phải là một bài thơ

nó là một cái hộp giấy 

bỏ quên sau ngôi nhà. Bạn

nhìn nó từ cửa sổ phòng ngủ

và bạn thấy 

nó đang thả một chiếc lá 

bạn nghi 

nó không phải là chiếc lá vì nó 

có những đường gân như mạch máu  

 

nó đang bay, thả và cởi bỏ, nó

gần như trần truồng 

và bạn không

còn gì cả… 

 

vì vậy, bạn lùi lại

mở nút áo, từ từ cởi 

mái tóc, bạn thở ra 

các tĩnh mạch của bạn cũng vằn vèo như lá 

 

bạn

chỉ cần đứng và xem

tất cả

những trò đang diễn ra

có lẽ…

 

4.

đây không phải là một bài thơ

nhưng người đọc chết đuối trong nụ cười 

của bạn 

 

như đôi môi của ai vừa liếm

như chúng ta cùng nhau gõ từng chữ: 

 

– đây không phải là một bài thơ

nó là vết dao cắt

vào tất

cả chúng 

ta 

 

5.

bài thơ, nó là cái gì ấy nhỉ? 

chúng ta từng suốt đêm đốt lửa

khói làm bạn cay mắt 

vừa khóc vừa kể 

cho người khác nghe  

 

những bài thơ lãng mạn đến khốn 

nạn của mình 

 

chúng ta từng tự nhiên 

chảy như nước mắt  

 

chảy và chạy

chảy và cháy

 

chúng ta

từng nghĩ mình tự do như mùa hè 

gió nóng

giọt mưa như vết bỏng

giữa hai đùi

cho đến khi bị vùi 

thành tro bụi 

 

  1.  

đây không phải là một bài thơ 

nó làm mưa

làm gió

nhưng những đám mây  

thông báo rằng bạn đã biến mất 

vào đám mây buồn 

 

bạn nhớ

bầu trời như căn nhà có trần nhà màu xám

như những con chữ

 

khu vườn chỉ có sấm sét

và một cái gì đó nhỏ hơn 

nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ

bạn cảm thấy từng giọt

chui vào

và bạn một mình

trên trời và

hát 

cả đêm  

 

cuộc sống là một hơi thở 

duy nhất 

mà bạn không bao giờ dám đánh 

mất 

 

có lẽ một ngày nào đó bạn sẽ thực sự 

bắt kịp với trí tưởng tượng 

như nhà nước

đất nước ôi…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | this is not a poem (297)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s