Lê Vĩnh Tài | ten faithful devotions (299)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

ten faithful devotions




The terrifying weeks, me waiting in front of the closed supermarket. 

she was just behind me, her lips blue due to the cold, and of course in her entire life she has never heard of me. quietly in my ear she confided: who will be left after us to tell what has happened


I answered, I will 


there was something like a smile, skimmed across the surface of what used to be a face




a mountain would have collapsed in view of such pain

the tapes strung across the doors

like shutting a cell door at the detention centre

the agony upon death


upon someone the breeze long ago

the gentle warmth of the setting sun

but now in view of the virus

we’re unaware

we’re sauntered here and there

attentive to the soft tapping on the keyboard

now more like the heavy footsteps of security guards


we shall meet again

as the dead, lifeless

daily in the setting sun

within still the persistent hope


even accused were the tears

the following complete isolation

a beating heart torn apart

she’s there lying in agony

devastatingly tried to

moved on


where are you now, my reluctant friends

the guards at the gate

upon the morning witnessed the miracle

the shimmering circles around the moon

what were they 

or maybe you’re just hungry


I’m sending you now my last greeting

my final goodbye




that was what happened

when there are only dead people left

happily smiling now they’re free

like some kind of priceless icon, the continuous applauds 

the wolf whistles, the break up songs

the death stars up high

higher than us

we’re all innocent

swaying with the sound of the ambulance sirens

drifting like the sails out at sea

the despair in a storm


you’re taken away at dawn

dead bodies must be removed

the crying children in their homes in complete darkness

the flare of a candle flame

the chill settled on your lips

the cold sweat




silently drifting like a river

the watchful yellow moon

leaning through the window your shadow


you’re critical, alone sick

the moon saw the woman lying in the house

her son was also dead

laying by a prayer


Was it her?




not me, someone else is in pain

it’s not like that

what just happened, just

cover it with a dark cloth, then light the torches



giggling, teasing, my love, we are all victims 

because we are blameless, if only you knew in advance

what will happen to you hence


your soundless 

hot tears

how many lives have been taken


in the last twelve weeks, I’ve been screaming out your name, asking you to come home

I have been on my knees in front of the executioner

the anarchy

I can’t differentiate between the animals and the humans

the indefinite death row


nothing remains except for the blooming of ashes, resounding, from somewhere to nothingness, threateningly glaring at me via the destruction of fire, gosh the glorious giant star




time gently flows in passing, yet even so, I can’t seem to grasped the idea of what has just occurred, how did night ended up in such brilliant light


when shall we once more ignite

when shall  be the incineration

the eagle eyes

in talks of death




you’ve ascended like a boulder

upon my beating heart

I was prepared

I will prepare for what is to come


I have a lot to do today

I need to destroy what’s left of my mind

turn this living soul into stone

in order to start living again


But how?


we’re born again in a hot summer

rustling breeze, with the festivals just outside the window

I’ve for a while now came to terms with this revelation

the bright summer day and the abandoned home

the virus airborne escaped through the wells of the sky

the chaos




I know you will turn up, but why can’t it be now?

I’ve been waiting for you, and it’s getting harder and harder

I’ve turned off the light, opened my door

the simplicity and joy of such waiting


I’m open to your manipulation, if this is what you want, let go of the frustration in your heart

it’s simple

you’re prepared to take me away, show me 

the terrifying white faces of those doctors

they’re like brilliant stars, the adoring blue flames in their eyes


we should shut our eyes so we may hide this last bit of terror




the overshadowing madness taking flight

the halving of my soul

quenched by thirst with burning spirit

beckons me towards the depths of despair


that’s when I knew

steeped within this stupor 

perhaps alien in kind

submit our life

to it


not the fear in her son’s eyes

the kind of pain bestowed in a boulder

on our chest at the end of a storm


not the tingling sweet touch of fingers

the shades of the trees readily afraid of the dark

not the far away sounds upon the arrival of the light

the last reassuring words




the sound of nailing

no crying for me, mother

I’m living inside the tomb of my children


Father, why did you abandon me?

when my mother cried, she didn’t just cried for me


I have learned how to bow low, not to show my face

how can the terror from one’s eyes be stopped from escaping

how can sorrow be carved 

into the stoney cruel pages

the adept skilful touch


what can I do

as your strands of black or ashen hair

turns white overnight


I’ve learned how recognise the fading smiles

giving into fear, the quiver in the hollow laughter


this is why I do not pray for myself

but for all of us, the people standing there

at the foot of this blinding

towering red wall


it’s time to imagine

the people out of sight

the people who can no longer feel the weight

of the layer of familiar soil beneath their sinking feet

a sinkhole out of nowhere


we pray together


I’ve woven for you this generous shroud

but I’m worried people might cry

I did it so they might remember me

when it’s my turn to die


howling like an injured animal

so the rain may fall along with the tears

from my unmoving eyes


before we all

quietly follow the boats out to sea

from decades ago


praise and glory praise and glory

eternal praise and glory to the dead

But what is left of such praise and glory?

What does such praise and glory need?


when it’s your turn to die…


mười khúc cầu siêu  




những tuần lễ kinh hoàng, tôi đã trải qua mười hai tuần chờ đợi trong một siêu thị đóng cửa. nàng đứng sau lưng tôi, môi xanh ngắt vì lạnh, dĩ nhiên trong đời nàng chưa bao giờ nghe ai gọi tên tôi. nàng nói vào tai tôi: có ai để sau này chúng ta kể lại điều này không? 


tôi đã trả lời, tôi có thể


một cái gì giống như một nụ cười, lướt qua những gì trước đây từng là một khuôn mặt




ngọn núi cũng sụp đổ trước nỗi đau này

những sợi dây giăng ngang cánh cửa 

như chúng ta vẫn đóng cửa phòng giam tên tội phạm

nỗi thống khổ của việc cận kề cái chết


ngày xưa gió thổi nhẹ cho ai đó

hoàng hôn dịu dàng sưởi ấm họ 

nhưng bây giờ những con virus

chúng ta không biết điều này

chúng ta lang thang khắp nơi

lắng nghe tiếng rì rào của bàn phím 

giờ thành tiếng bước chân nặng nề của những người canh gác 


chúng ta sẽ gặp nhau

những người chết, không còn sự sống

mặt trời lặn mỗi ngày

nhưng hy vọng vẫn hát mãi 


những lời kết tội cả dòng nước mắt

tiếp theo là sự cô lập hoàn toàn 

như thể một trái tim đang còn đập bỗng bị xé toạc ra 

một cách đau đớn

nàng nằm đó, một cách tàn bạo

vẫn cố gắng bước đi


bạn đang ở đâu, những người bạn bất đắc dĩ của tôi

những người gác cổng

bạn có nhìn thấy điều kỳ diệu nào trong mỗi buổi sáng 

ảo ảnh lung linh xung quanh các vòng tròn của mặt trăng 

nó sẽ là gì

hay là bạn cũng đói bụng 


tôi gửi đến các bạn lời chào của tôi

từ biệt




chuyện xảy ra như thế này

khi chỉ còn toàn người chết

mỉm cười, họ vui mừng vì được thả ra

như một biểu tượng vô giá trị, vẫn cứ vỗ tung của nó

những tiếng huýt sáo, những bài hát chia tay 

những ngôi sao của cái chết đứng trên cao 

cao hơn chúng tôi

chúng ta vô tội

lay lắt cùng tiếng còi xe cứu thương 

trôi như những chiếc thuyền buồm 

tuyệt vọng trong cơn bão biển


bạn đã bị đưa đi lúc bình minh

xác chết cần phải được chuyển đi

những đứa trẻ đang khóc trong căn nhà bóng tối 

một ngọn nến bùng lên

cái lạnh bây giờ nằm trên môi bạn

mồ hôi cũng lạnh 




lặng trôi như dòng sông 

một vầng trăng vàng lặng lẽ nhìn về

nghiêng qua khung cửa sổ cái bóng của bạn


bạn bệnh nặng, chỉ một mình

vầng trăng nhìn thấy một người đàn bà nằm ở nhà

con trai của bà cũng đã chết 

nằm bên lời cầu nguyện 


phải nàng không?




không phải tôi, một người khác đang đau khổ

không phải như thế này

tất cả những gì đã xảy ra, hãy

che nó bằng một tấm vải đen, sau đó để cho ngọn đuốc được thắp lên 



cười khúc khích, chọc phá, em yêu ơi, mọi người 

là những tội nhân vì vô tội, giá như em có thể biết trước được

cuộc đời sẽ ra sao với em

những giọt nước mắt nóng hổi của bạn

không một tiếng động

bao nhiêu sinh mạng vô tội bị lấy đi


trong mười hai tuần lễ, tôi đã gào thét, gọi bạn về nhà

tôi đã quỳ dưới chân những tên đồ tể

mọi thứ đã trở nên hỗn loạn

mãi mãi tôi không còn phân biệt

được đâu là động vật, ai là người, và chờ đợi bao lâu để hành quyết


bây giờ chỉ có những bông hoa tro bụi, tiếng kêu vang, theo dõi từ đâu đó vào hư không, nhìn tôi và đe dọa bằng sự hủy diệt của lửa, ôi một ngôi sao to lớn




năm tháng sẽ trôi qua nhẹ nhàng, dù vậy, tôi không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra, làm thế nào đêm lại nhìn rực rỡ như vậy


bao giờ một lần nữa chúng bùng cháy

bao giờ những lò thiêu 

đôi mắt như diều hâu

mọi cuộc nói chuyện lại là cái chết




bạn đáp xuống như một tảng đá

lên bầu ngực vẫn còn đập của tôi

tôi đã chuẩn bị sẵn sàng

tôi sẽ chuẩn bị những việc còn lại


tôi có rất nhiều việc phải làm hôm nay

tôi cần phải giết chết trí nhớ

biến linh hồn đang sống của tôi thành tảng đá

sau đó tìm mọi cách sống lại


nhưng bằng cách nào?


chúng ta đầu thai vào mùa hè nóng nực 

gió xào xạc, lễ hội bên ngoài cửa sổ 

từ lâu tôi đã có linh cảm này

về một ngày tươi sáng và một ngôi nhà hoang 

những con virus vẫn bay theo lối thoát của giếng trời

và nổi loạn 




dù sao bạn cũng đến, vậy tại sao không phải bây giờ?

tôi đợi bạn, mọi thứ đã trở nên khó khăn

tôi tắt đèn và mở cửa 

chờ bạn thật đơn giản và tuyệt vời


đầu độc tôi, nếu bạn muốn, hãy thở ra cơn tức ngực 

một câu chuyện đơn giản 

bạn chuẩn bị đưa tôi đến và để cho tôi nhìn 

khuôn mặt trắng bệch kinh hãi của các bác sĩ 

họ như những ngôi sao rực sáng, những tia lửa màu xanh của đôi mắt được yêu mến ấy 


chúng ta hãy nhắm lại và giấu đi nỗi kinh hoàng cuối cùng




sự điên rồ với đôi cánh của nó

che phủ một nửa tâm hồn tôi

cho tôi uống rượu rực lửa

dụ tôi xuống vực thẳm


đó là khi tôi hiểu

trong khi lắng nghe cơn mê sảng 

có lẽ của người ngoài hành tinh

rằng chúng ta phải giao nộp đời mình 

cho nó


không phải đôi mắt sợ hãi của con trai nàng 

nỗi đau khổ đặt trong một hòn đá

trên ngực chúng ta vào ngày kết thúc cơn bão tố


cũng không phải là mát dịu ngọt ngào của bàn tay

bóng cây chưa gì đã vội lo âu bóng tối 

cũng không phải âm thanh xa xôi thành ánh sáng

của những lời an ủi cuối cùng 




tiếng đóng đinh

khóc không phải cho tôi, mẹ ơi 

tôi đang sống trong mộ của con 


tại sao cha lại bỏ rơi con?

nhưng mẹ khóc, không phải chỉ khóc cho tôi


tôi đã học cách cúi mặt xuống

làm thế nào nỗi kinh hoàng có thể thoát khỏi đôi mắt 

làm thế nào đau khổ có thể khắc lên đá 

những trang tàn nhẫn

những nét chạm quá công phu 


tôi biết làm sao 

với những sợi tóc màu đen hay màu tro của bạn 

bỗng chốc hóa thành màu trắng 


tôi học cách nhận ra nụ cười nhạt dần trên đôi môi 

phục tùng nỗi sợ hãi, run rẩy bên trong tiếng cười rỗng tuếch


đó là lý do tại sao tôi không cầu nguyện cho chính mình 

mà là tất cả các bạn, những người đã đứng ở đó 

dưới một bức tường đỏ 

cao chót vót, hoàn toàn mù mịt


đã đến giờ tưởng nhớ 

những người đã khuất 

những người không còn cảm nhận được sức nặng 

của lớp đất quen thuộc vẫn ở dưới chân mình 

thình lình ụp xuống 


chúng ta cùng cầu nguyện 


tôi đã dệt cho bạn tấm vải liệm rộng rãi này

tôi sợ một triệu người la hét

đó là cách tôi mong họ nhớ đến tôi 

khi đến phiên tôi chết


hú lên như một con thú bị thương

để mưa tan chảy theo nước mắt

từ mí mắt bất động của tôi 


trước khi tất cả chúng ta 

theo con thuyền lặng lẽ trôi ra biển 

từ mấy mươi năm trước 


vinh quang vinh quang vinh quang 

đời đời vinh quang cho những người đã chết 

nhưng những vinh quang ấy còn gì?

nhưng những vinh quang ấy cần gì? 


khi đến phiên bạn cũng chết…


By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 replies on “Lê Vĩnh Tài | ten faithful devotions (299)”

But what is left of such praise and glory?
What does such praise and glory need?
 when it’s your turn to die…
I with reverence present an answer to this question:
John 3:16-17
“For God so loved the world, that he gave his only begotten Son, that whosoever believes in him should not perish, but have everlasting life.
For God sent not his Son into the world to condemn the world; but that the world through him might be saved.”
Through Jesus I am at peace, knowing I am forgiven and have the gift of eternal life.
Blessings to you sister,

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s