Categories
ART POETRY/THƠ

Đinh Trường Chinh | when I’m only just waking up (37)

Đinh Trường Chinh born 1970 in Hue, Vietnam. The American-Vietnamese poet and artist, computer engineer currently lives and work in Virginia, U.S.A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. A practicing pharmacist, who currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Đinh Trường Chinh, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

this morning I heard

the birds in the trees

sensed the dying leaves

bubbling away in the middle of the forest

the scents of last night’s storm

damp still

sensed I the colour of the sunlight

lighting up one layer of the forest after the other

this morning

I couldn’t be bothered with breathing.

 

this morning. I could sense again

the third beat in my heart

like a dream

someone calling me by name

in the early morning light in the streets

a city remote. far away

at 6:10 in the morning

or perhaps it was just an echo

from a night long ago.

 

today I heard the birds sing

smelt the leaves / the rain / the pillars of smoke

on the way home

across the forest

a spring

all there is where I live

but if I were to look up

we may be looking at the same cloud sailing

drifting from East to West

if I had known I would have 

within those clouds sent

all that I could sense

the scent of the leaves / the sound of birdsongs / the colours of last night’s storm

before the city opens up

before the pouring of movement and noise.

 

when I’m only just waking up

after a sleepless night

or after some kind of pretense of being awakened by an odd yearning

as I climbed slowly up a hill

threw as far away as I could my sadness

into the wind.

sáng nay tôi nghe được

tiếng chim hót trên cành cây

nghe thấm mùi lá mục

đun giữa cánh rừng

hương của cơn mưa đêm qua

còn sủng ướt

tôi nghe cả màu nắng

đang thắp trên những tầng rừng ấy

sáng nay

tôi không còn lười thở.

 

sáng nay. tôi mới nghe lại

tim có ba nhịp

nghe mơ hồ

tiếng kêu tên mình

đâu đó giữa đường sớm

từ một thành phố rất xa

lúc 6:10 giờ sáng

hay có lẽ chỉ là tiếng vọng âm

của một đêm đã cũ.

 

hôm nay tôi nghe được tiếng chim hót

mùi lá / mùi mưa / mùi khói đun

trên đường về

băng qua một cánh rừng

một con suối

nơi tôi ở chỉ có thế

nhưng khi ngước nhìn lên

có thể chúng ta đang cùng thấy chung một buồm mây

đang trôi chậm từ hướng đông sang hướng tây

nếu biết vậy tôi đã gửi đám mây ấy

mang giùm sang phía bên kia

tất cả

mùi lá / tiếng chim / màu của cơn mưa đêm qua

trước khi thành phố mở cửa

tràn vào tiếng động và sự ồn ã.

 

đó chỉ là lúc tôi vừa trở dậy

sau một đêm-không-hề-ngủ

hoặc giả, bị đánh thức bởi cái nhớ nào đó

khi tôi leo chậm lên một ngọn đồi

ném nỗi buồn mình thật xa

vào gió.

 

– đtc

những phiến lá sớm mai.8.2021.đtc

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Đinh Trường Chinh | when I’m only just waking up (37)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s