Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | the slowly congealing darkness (303)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

1.

it’s by our side

the slowly congealing darkness

in the air

 

and what’s left into us 

it silently permeates 

like the rain

 

Did I meet you at that particular lunch?

 

when everything has slowed down for siesta

everything was old, everything was dead

in layers of dust

in a period when drowsy was time

 

2.

up up and away up high a city was choking

far far away was a round table for the kings who could barely see

red lights dancing in time with the flying bones and ashes

as though someone is trying to blow into a pile of remains

 

and the lonely

the people the city have abandoned

the people leaving with no thought of return

they’re so far away from home that they’ve forgotten their identity

nothing but the dance moves by the wind

in a hot summer

in the rising stench of death

 

they dance until their tears dried up

until pain is nothing but a memory

they refuse to die even in the nights they couldn’t breathe

but death comes early as the city wakes

when we’ve forgotten they once did lived

 

here, where they’ve arrived in returning dreams

always returning

always always returning

even when no one has hope

 

3.

they say it will end in a month

when the wind is warmer

or, or when it’s six in the morning

dawn or not you were still asleep

 

I had messaged you

to check if you’re alive

all will come to an end but unknown is the end

since in living

waiting is the wind

unless there’s no place you wanted to go 

unless your feet no longer touches the ground

 

4.

it began in a whisper

like the sound of a raven in a sleepless night

and we would watch the rain

fall upon the stars the entire night

like the dust on our lashes

 

we listened to their cries

saw their tears

spilling out from the window sills

the walls were drenched

the way Germany had wept 

long ago

 

they’ve written their names

on a wall drenched in the rain

it rained all night

for a time now

the walls the colours of tears are now weeping 

in the streets shivering

and the world is looking for a lighter place

after the tightness in your chest 

has stopped

 

5.

it’s nothing but a short romantic tryst

like the bee and it’s bloom

it might last a few days

before dead be the petals

 

but the bee continues to come

each day the renewed hope

dancing in the way it likes to dance

 

it waits for a new flower to bloom

and loves that flower

as much as the other

 

so all these flowers are the same

so all these flowers have the same scent

but people are different

no one has a story like you

no one has the troubles like your troubles

no one smells like you

even after you’ve been dead in an alley for three days

 

and the way we have let you go

consuming the sun and the tears

secretly waiting

not like a bee searching for nectar

 

we’re hopeful in love

not like a bee

our wings are broken

the city is a concrete jungle

there are no flowers for you to return to 

as that weepy lover

 

1.

nó ở bên chúng ta khi

bóng tối chậm chậm đông đặc lại

trên không

 

và những thứ còn lại 

từ từ chui vào chúng ta như cơn mưa 

lặng lẽ

 

bạn có gặp tôi buổi trưa hôm đó không?

 

khoảng thời gian mà mọi thứ nghỉ ngơi

tất cả mọi thứ đã cũ và tất cả đã chết

và bụi phủ mờ lên 

thời gian khi chúng buồn ngủ

 

2.

cao cao ở trên cao một thành phố bị nghẹt thở

xa xa chốn quan trường xa xa của những vị vua mù lòa

ánh sáng đỏ nhảy múa với tro xương đang bay 

như có ai cố sức thổi vào những người đã chết 

 

và những người cô đơn

những người mà thành phố không còn đủ sức quan tâm 

những người đã bỏ ra đi và không biết khi nào trở lại

họ đã đi xa quê hương đến nỗi mất luôn tên tuổi

chỉ còn gió nhảy múa với họ 

trong mùa hè không khí nóng đỏ 

bốc mùi chết chóc

 

họ nhảy múa cho đến khi nước mắt đã khô

cho đến khi tất cả nỗi đau chỉ còn là ký ức

họ không chết cả khi đêm không thở được

nhưng cái chết sẽ đến sớm khi thành phố thức giấc

và chúng ta quên rằng họ từng đã sống

 

ở đây, nơi họ đã đến và luôn mơ trở lại

sẽ luôn trở lại

sẽ luôn luôn trở lại

dù không ai còn hy vọng 

 

3.

người ta nói một tháng nữa là kết thúc

khi gió ấm

hay vào lúc lúc sáu giờ sáng 

bình minh nào đó bạn vẫn đang ngủ

 

tôi đã nhắn tin cho bạn

chỉ để xem bạn còn sống không

tất cả sẽ kết thúc nhưng kết thúc như thế nào 

vì cuộc sống của chúng ta

gió vẫn đợi

cả khi bạn không có nơi nào để đi 

chân bạn không còn chạm đất 

 

4.

nó đã bắt đầu như một lời thì thầm

như tiếng quạ kêu trong đêm mất ngủ

và chúng ta đã nhìn trời mưa 

suốt đêm lên các vì sao 

như bụi trên mí mắt của chúng ta

 

chúng ta nghe họ khóc

và nhìn những giọt nước mắt của họ

chảy cả ra ngoài cửa sổ

ướt các bức tường 

như nước Đức ngày xưa 

khóc 

 

họ từng viết tên của họ

trên bức tường mưa rơi

trời mưa suốt đêm

đã được một thời gian 

bức tường màu nước mắt đang tan chảy

trên những con phố run rẩy

và thế giới đang tìm một nơi nhẹ nhàng hơn 

sau khi bạn đã ngưng cơn 

tức ngực 

 

5.

nó chỉ là một sự lãng mạn ngắn ngủi

như câu chuyện của con ong và bông hoa của nó

có tốt lắm cũng chỉ một vài ngày

trước khi những cánh hoa chết đi

 

nhưng con ong vẫn đến

mỗi ngày đầy hy vọng

và bay điệu bay nhún nhảy của nó

 

nó vẫn đợi đến khi bông hoa khác nở

và yêu bông hoa đó

nhiều như nhau

 

như thể những bông hoa đều giống nhau

như thể những bông hoa có mùi giống nhau

nhưng con người thì khác 

không ai có câu chuyện giống như bạn 

không ai hoạn nạn như bạn 

không ai có mùi như bạn 

dù cùng chết trong hẻm đã ba ngày 

 

và cách chúng ta để bạn ra đi

ăn mặt trời và uống nước mắt 

bí mật chờ đợi 

không như con ong chỉ tìm mật hoa 

 

chúng ta hy vọng về tình yêu

không như con ong 

đôi cánh của chúng ta đã gãy 

thành phố đầy vỉa hè bê tông 

không còn những cánh hoa 

để bạn còn về làm người yêu còn khóc

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 replies on “Lê Vĩnh Tài | the slowly congealing darkness (303)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s