Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | Lone Wolf (45)

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

Lone wolf 

Is there anything colder than the winter chill? Is there anything colder than snow? It is colder and colder towards the end of winter. But nothing compares to the frightening lingering chill of lost hope. Our lives have fallen into the hand of destiny, figuratively speaking, we are like sheep shepherd by an old senile ruffian. Seasons after seasons, year after year, then again, how much time do we have?

The recurrent dreams of blood spattered on the snow. The dreams of being alone with fire in our eyes. To wake up, forget, and continue with the long sigh.

We all want a fire to keep us warm out there in a thunderous stormy world, but we’re bashful and afraid, dare not self-ignite, so, where can we find such heat to warm our hearts?

In the mead, when it’s cold, the lone wolves pee on their paws to keep warm.

Where will this path take us? The question, like some inexplicable knock of a hammer, bounced around inside the walls of our skull. We’re alone from the day we’re born, as dictated by destiny, or was it our choice, there’s no wrong answer. In the crowd, we’re nothing but an indistinguishable shadow. We choose to be a lone wolf in the mead, with all the burning desire for love and indelicate loathing. Many nights we would lift our head in long imperative howls. The moon would quietly pass by. The arrival of winter this year was rather late and staggeringly cold. We continued to blindly soldier on, not sure in which direction, or ever knowing where we’ll end up.

Behind us the crowd, screaming, shouting applauds, crying for a fight in an arena far away.

We’re telling you a story about everything that’s good and bad in the mead at the moment, for a long time now, forgotten about our own story. The story about a lone wolf, who pees on his paws to keep warm, not very exciting right? But it is of no consequence, there’s always some small secret we keep for ourselves, so when we’re awake in the middle of the night we could reshape, reimagine, rearrange, to again dream, to then slip back into the same confounding icy slumber. In truth, we do have to hold a promise, a word of love, a terrifyingly crazy desire like any other living soul on this earth, and why not right? But for a long time now the chill within has blinded us from the stars in the sky, we could no longer see the wild daisies in their glorious displays of beauty. Our voice entirely swallowed up by the mead, leaving not even a mark. The spring is forever there still.

Sometimes, we wish for once, just once, a chance to just sink to the bottom of a lake, to perish as we embrace there, the moon, so our path is not so long, so the winter may no longer linger on and on, so that life may not continue with not a single day more of longing. Here, it would be the ideal way to die, here where even the smallest of living things strive at becoming legendary, a kind of cheap corny claim to fame. But, even that is a dream, nothing is ever that easy!

Day after day, life continues at a rapid pace, always in a rush, where people leave to seemingly never return. There are the lonely nights, the mead in disarray due to some bloody war, the thrashing of endless living, the heartbreaking screams, the gratifying splattered blood and flesh across the horizon. In the end, as the sun rises, all is back in its place as it were, any evidence erased by the wind. Where we now live, is the residence of the night, of the conspiracy to harm, of the lurking agreements and handshakes in the dark. Hence, now and then the wind howls in bitterness, now and then, the clouds weave such laden pitiful images, and the flowers, the wild daisies silently carry their pain upon a patch of meadow bleached white in snow.

You asked, should one believe in the cries of a wolf? In truth, we may never know! But, should we have any faith in the cries of humanity, especially the cries of those in the role of our leaders, leading the mass down one blinding path after another? You know it is a lie, yet you refuse to admit it, refusing to stand up and find your own way, why?

After such sombre nights, surely there shall be warmth in the mead, the falling light shall surely roll off the blades of grass in laughter, even when the Spring is still exiled and far away. This morning, on the way up Mount Chư Mang, a wild daisy tardily bloomed, outstretching, waiting for us atop a pile of melting ice./

 

 

Sói hoang

Truyện ngắn Nguyễn Văn Thiện

 

Có cái giá lạnh nào hơn giá lạnh mùa đông? Có giá lạnh nào hơn tuyết nữa không? Càng về cuối mùa đông, giá lạnh càng nhiều. Nhưng đáng sợ nhất là cái lạnh lẽo của cuộc sống khi không còn niềm tin nào khả dĩ có thể bám víu. Cuộc sống của chúng ta đang phó thác vào tay số mệnh, nói hình tượng một tí, là như một bầy cừu được chăn dắt bởi những gã du côn già nua lú lẫn. Hết mùa này sang mùa khác, hết năm này sang năm khác, mà đời người, sống được bao lăm?

Nhiều khi mơ thấy máu mình vương vãi trên tuyết trắng. Nhiều khi mơ thấy mắt mình rực lửa trong đêm vắng. Rồi tỉnh dậy, rồi quên đi theo tiếng thở dài.

Ai cũng mong muốn có một bếp lửa sưởi ấm lúc ngoài trời giông bão, nhưng rụt rè, sợ sệt, không dám đốt cháy mình lên, vậy, lấy lửa ở đâu để hơ ấm trái tim mình?

Giữa thảo nguyên, khi trời trở lạnh, những con sói cô đơn vẫn tự đái vào chân mình, để sưởi ấm.

Con đường này rồi sẽ dẫn ta đến đâu? Câu hỏi đó nhiều khi vang lên thảng thốt như nhát búa siêu hình đang gõ lên hộp sọ. Từ lúc sinh ra, ta luôn một mình, do định mệnh, hoặc do ta chọn lựa, đều đúng. Nếu hòa vào đám đông cuồng loạn, ta sẽ chỉ còn là chiếc bóng giữa mù khơi. Ta chọn làm con sói hoang đơn độc giữa thảo nguyên, biết yêu thương cháy bỏng và căm hận bời bời. Có nhiều đêm, ta ngửa mặt nhìn trời rồi tru lên từng hồi dài thê thiết. Vầng trăng vẫn lặng lẽ đi qua.  Mùa đông năm nay đến muộn và dữ dội một cách bất ngờ. Ta vẫn lao đi giữa nhân gian mờ mịt, không biết rồi sẽ đến đâu, rồi sẽ về đâu.

Sau lưng, đám đông đang hò hét, la ó vỗ tay, khóc than cho một trận thư hùng bỉ ổi đang diễn ra trên một võ đài xa xôi nào đó.

Ta đang kể cho bạn nghe về tất thảy những buồn vui của thảo nguyên, rồi lâu, quên kể chuyện của chính mình. Chuyện về một đứa sói hoang cô độc tự đái vào chân mình để sưởi ấm thì có gì hay ho đâu mà kể, phải không? Dù sao thì ta cũng có những bí mật nho nhỏ, để lỡ trong đêm dài thức giấc, để hình dung, để tưởng tượng, để sắp đặt, để hi vọng, rồi sau đó, lại chìm vào giấc ngủ bâng khuâng lạnh giá. Thực ra, ta cũng có một lời hứa hẹn, cũng có một lời tin yêu, cũng có một ước muốn điên cuồng như bao nhiêu kẻ độc hành khác trên thế gian này, chứ sao nữa? Nhưng từ lâu lắm rồi giá lạnh che khuất không còn thấy sao trời, không còn thấy cả những bông cúc dại bên đường khoe sắc. Tiếng gọi của ta bị thảo nguyên nuốt trọn, không để lại một dấu vết nào. Mùa xuân vẫn còn hun hút…

Có nhiều khi, ta mong ước một lần, chỉ một lần thôi, được nhảy xuống đáy sông ôm bóng trăng mà chết, để đường không còn dài nữa, để mùa không còn lê thê nữa, để cuộc sống không còn ngày nối ngày mong đợi nữa. Đó là cái chết hoàn hảo nhất ở nơi đây, ở nơi mà mỗi sinh vật dù bé bỏng nhất cũng mong mình được trở thành huyền thoại, thứ huyền thoại vụn vặt và ướt át. Nhưng, đó cũng chỉ là mơ ước, dễ gì!

Mỗi ngày, cuộc sống lại trình diễn một nhịp điệu gấp gáp, hối hả, mà cố nhân đi mãi không về. Có những đêm hoang, thảo nguyên hỗn loạn bởi những cuộc huyết chiến, những trận đòn sống mãi, những tiếng kêu xé ruột xé gan, những vệt máu bắn lên trời hoan lạc. Để rồi, khi mặt trời lên, đâu lại vào đấy, mọi dấu vết bị gió về xóa sạch. Xứ sở mà ta đang sống, là xứ sở của bóng đêm, của những âm mưu hãm hại, của những cái bắt tay thỏa thuận ngấm ngầm trong bóng tối. Vậy nên, thỉnh thoảng gió mới vút lên những âm thanh cay đắng, thỉnh thoảng, mây giăng đan những hình ảnh tang thương, và hoa, những bông cúc dại vẫn lặng thầm đau đớn bên vạt đồi tuyết trắng.

Bạn hỏi, nước mắt của loài sói, có đáng tin không? Thú thực là ta không biết phải phân giải thế nào! Vậy, nước mắt của loài người, có đáng tin không, đặc biệt là nước mắt của những kẻ đóng vai đầu lãnh, dẫn dắt đám đông đi hết đoạn đường mịt mờ này sang mịt mờ khác? Bạn biết rằng đó là thứ nước mắt giả dối tại sao không dứt khoát chối từ, đứng lên tìm cho mình một lối đi riêng?

Sau những đêm u ám, thế nào rồi thảo nguyên cũng sẽ ấm hơn lên, giọt nắng rồi sẽ lăn và cười trên cỏ, dù mùa xuân có xa xứ chưa về. Sáng nay, trên đường lên núi Chư Mang, có một bông cúc dại nở muộn, vươn vai đứng chờ ta trên đống băng giá vừa tan./


    

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Nguyễn Văn Thiện | Lone Wolf (45)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s