Categories
ART POETRY/THƠ

Thanh Tâm Tuyền | BLACK (7)

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), born Dzư Văn Tâm in Vinh, Vietnam. The legendary Vietnamese-American poet after 1975, did 7 years in re-education camp, before taking his final breath in Minnesota, America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thanh Tâm Tuyền, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

BLACK

 

The black citizen the black verse

The horizon to the very end deeply black

The rows of tears

The bodies shredded to bits via the sound of brass instruments

The voice of blood of marrow of a spirit from the beginning of time

Amidst forests void of words forests of endless voids

Thrush themselves and the crowd into a shameful expose of the flesh

Shattering the past the present let alone the future

Unfortunately could never be forgotten then again should not be forgotten

Because the Blues is not green because the rhythm Blue is black

Upon the sobbing flesh

Within the confinement of the night

The start of a bleeding sob in one’s throat

Fingers pressed upon brass keys as though they were spells sanctified

Chosen beyond the flesh beyond love beyond viciousness and hate

Chosen a world of touch in piercing falsetto

Malleable is time

Time unencountered

The surrounding air, the circles of memories

In time in evergreen the return of the Blues.

 

(September 2021)

ĐEN

 

Một người da đen một khúc hát đen

Bầu trời đen sâu không cùng

Những giòng nước mắt

Xé nát thân thể bằng tiếng kèn đồng

Bằng giọng của máu của tủy của hồn bắt đầu ngày tháng

Giữa rừng không lời rừng mãi trống không

Ném mình ném đám đông vào trần truồng tủi cực hờn xác thịt

Tan vỡ hôm qua hôm nay kể gì ngày mai

Tội rằng không quên chẳng thể được quên

Vì Blues không xanh vì điệu Blues đen

Trên màu da nức nở

Trong hộp đêm

Bắt đầu chảy máu thầm kín khóc cổ họng mình

Ngón tay cấu lấy ống kèn như một bùa thiêng

Chọn ngoài thể xác ngoài thương yêu ngoài dữ tợn

Chọn thế giới va chạm những loài kim réo gọi

Thời gian mềm

Không gặp thời gian

Không gian quay thành những vòng kỷ niệm

Rồi một buổi nào Blues hiện về xanh.

 

———-

Mời độc giả xem tiểu luận của Hoàng Ngọc-Tuấn:

Bài thơ “Đen” của Thanh Tâm Tuyền: bài thơ jazz đầu tiên (và có thể duy nhất) của Việt Nam

 

 

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Thanh Tâm Tuyền | BLACK (7)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s