Categories
PHOTOGRAPHY SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | Empty (41)

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

Empty

We’re consuming words at empty parties with empty plates. To after wiping our mouths with bare napkins licking our lips as though we’re satisfied. They stripped us of everything, including the fish at the bottom of the sea. Saying it aloud, you wouldn’t believe it; we’ve been denied even our nightly dreams, when it is the most beautiful, at its height. This afternoon, on an empty stomach without a cloud, void of even familiar birds in the sky. At the foot of the horizon, the sea void of waves, not a single sail, not even a hint, to evoke a sense of loneliness, what a loss! You and I, victims of a conspired appropriation, like someone with an addiction to gambling, awoken after a useless night, found ourselves with nothing. 

Back and forth the useless trips shipping empty coconut shells. There in the hollows of our eyes, the recesses of our ears, our nostrils, no evidence of any storm, existing inspiration worth mentioning. It seems even the heartless pathways have swallowed whole seas of people without a brain or a heart. I came to look for you in the middle of the country one bright, scorching morning. You smiled awkwardly, pointing at a screen, I’m composing a piece of literature! An uninhabited poem. We went for a stroll on the beach, on the dunes, guns propped up pointing out to sea, with a careful look, they were empty of bullets. Scattered sea vessels on the dunes on their last breaths, baring their stinky empty bellies, waiting for their burial.

I’m describing an empty world, perhaps you do not want to believe me, but I did see it with my own eyes. I’m standing at the edge of the Pacific Ocean, at my feet, the empty waves are tirelessly rushing ashore. High up, by chance, the moon came, like an old friend meeting for the first time, the clear soulless face of the moon looked down at the water. The moon saw me, even so far away, but now my abdomen is vacant of its entrails, in my chest, sections of my legs were not hollow, but neither be filled.

Arrived the distant waves, constant like an embittered destiny, silver hair! I asked, hey, out there at sea, really empty, right? An old fisherman docking, pulling his basket vessel up the beach, brusquely snapped incoherently in an indigenous dialect of the Nẫu, quickly passed a sack of fish to his wife, before heading back out on his basket vessel. I was determined to follow but waving his arm pushing me away shouting: I’ll be home tomorrow! I stopped, his wife’s eyes distant, empty of the foaming waves, coloured in moonlight, there, and not there at all, spine tinklingly eerie.

I realised, tonight on the beach, our sleep will be empty, inviting not one worthy dream. The salvage shell washes up the coast will tell me tonight about the daily empty lives of the corals at the bottom of the sea, where a tone of poison swept through, about the dead crustaceans fishes at the bottom of the sea, dead but their eyes wide open, empty, see-through to their skull. Dinner, in truth, what we ate was unrecallable, maybe just empty plates. Still carefully, I dapped my lips like a renowned food connoisseur in an observing crowd. Or has my mouth turned into a well, deep like the water well of Mỵ Châu from long long ago?

Death was sinking into the dark void of injustice, for reasons unclear. Hence, the tears rolling down the face of the wives sending their love ones away were shimmering in emptiness beneath the glaring equatorial sunlight. Everything has been taken, ripped out, guts and all, hence left is an impossible fearful vacuum. People continued to make love burdening each other through the hollow bottomless emptiness, in a daze with eyes like familiar spirits in the pitch-black darkness of night. If the light filters through; you could quickly possibly go blind. Try reading the nation’s history book under sunlight and see, the letters will disappear. Remains are nothing but blank white pages: An entire hundred years under the French, a thousand years under Chinese, a million years as apes, bronze age stone age.

In any status quo, anywhere you look, there is nothing. It has nothing to do with intolerance, actual scepticism, in fact, maybe you or I, have run out entirely of faith in life. No more is the virtuous new world, stuffed with deceitful ethical principles. Upon the appearance of dishonesty, present immediately is the emptiness, so it’s easier for you to understand like a vast sky full of hateful screaming black ravens, and once they’ve flown, remains is a frightening slaughter, an apocalypse like in a sci-fi thriller.

The entire world, empty.

_____

Trống không

Truyện ngắn Nguyễn Văn Thiện

Chúng ta đang ăn những bữa tiệc trống không bằng những bát đĩa trống không. Sau đó thì trịnh trọng lau miệng bằng những tờ giấy trống không chép chép miệng ra vẻ no nê. Chúng ta đã bị tước đoạt không còn một thứ gì, kể cả đàn cá dưới đáy đại dương. Nói, bạn có thể không tin, đến cả giấc mơ êm đềm mỗi đêm của tôi cũng bị ai đó tước đoạt, ngay ở lúc đẹp đẽ nhất, cao trào nhất. Chiều nay, một buổi chiều bụng rỗng không mây, trống không cả những đường bay cánh chim quen thuộc. Phía xa tít tắp chân trời, biển cả mênh mông trống không sóng vỗ, không hề có một cánh buồm nào, dù chỉ một chút thôi, để gợi nỗi cô đơn, mất mát!
Bạn và tôi, những nạn nhân của âm mưu chiếm đoạt, như một kẻ nghiện bài bạc hay cá độ, tỉnh dậy sau một đêm trống không, bỗng thấy mình tay trắng.

Những chuyến xe trống rỗng đi ngược về xuôi chở những chiếc sọ dừa trống rỗng. Nhìn từ bên hốc mắt sang hốc tai xuống hốc mũi cũng không hề thấy dấu vết của hoài bão hay lý tưởng nào đáng kể đã từng tồn tại. Hình như con đường trống rỗng đã nhẫn tâm nuốt luôn cả biển người không não không tim. Tôi tìm thăm bạn vào một buổi sáng miền trung nắng nôi cháy khét. Bạn ngượng nghịu cười, chỉ vào màn hình trước mặt nói, mình đang sáng tác văn chương! Trời ơi, cả màn hình trống rỗng như khói sương bao phủ, không hề có dòng chữ nào! Bài thơ trống rỗng. Chúng tôi dắt nhau đi dọc biển, trên những cồn cát, có những khẩu súng nghiêm trang chĩa ra khơi xa, nhưng nhìn kỹ, nòng súng toang hoác không hề có đạn. Những con thuyền chuồi lên bờ cát nằm hấp hối, ngửa những cái bụng trống không hôi hám, chờ đến lúc đem chôn.

Tôi đang kể về một thế giới rỗng không, có thể bạn không tin, nhưng rõ ràng là tôi vừa nhìn thấy. Tôi đang đứng ngay mép nước Thái Bình Dương, dưới chân, những con sóng rỗng không mệt mỏi xô bờ. Trên cao, trăng tình cờ ghé đến, như một cố nhân chưa hề gặp mặt, giương ánh mắt trong suốt vô hồn nhìn xuống đại dương. Trăng có nhìn thấy tôi, dù là ở rất xa, nhưng tôi bây giờ ruột gan trống rỗng, trong ngực một khoảng chân không hun hút, không thể lấp đầy.

Sóng ở xa về, miệt mài như định mệnh đắng cay, đầu bạc trắng! Tôi hỏi, này, ngoài khơi kia, trống trải lắm phải không? Một lão ngư vừa kịp cập thúng vào bờ, nói với tôi câu gì đó nằng nặng thổ âm xứ Nẫu nghe không rõ, rồi tất tả trao cho vợ giỏ cá, rồi quẫy thúng đi. Tôi cả quyết đòi đi nhưng bác xua tay hét lớn: Mai mới dzìa! Tôi đứng lại, ánh mắt người vợ dõi xa xăm, trống trải màu hoa sóng, nhuộm đầy ánh trăng, như có, như không, ma quái đến rợn người.

  Tôi biết, đêm nay bên bờ cát, giấc ngủ cũng sẽ trống không, không rủ về giấc mơ nào đáng kể. Chiếc vỏ ốc lượm bên chân sóng, đêm nay sẽ kể cho tôi nghe về sự trống trải của rặng san hô đáy biển, nơi hàng tấn chất độc vừa tràn qua, về xác tôm xác cá dưới đáy đại dương, chết rồi mà mắt vẫn mở trừng trừng, rỗng không, nhìn thấu sọ. Bữa cơm hồi chiều, thú thực đến giờ mình không còn nhớ đã ăn những gì, hình như là bát đĩa rỗng không. Tôi vẫn cẩn thận lấy giấy lau miệng như một thực khách quý tộc kiểu cách làm sang chỗ đông người… Hay là miệng tôi đã hóa thành một cái giếng, sâu hun hút như giếng nước Mỵ Châu từ thuở nảo thuở nào?

  Có những cái chết rỗng không oan khuất và chìm nghỉm vào hư vô đen tối, không rõ nguyên nhân. Vì thế, giọt nước mắt sáng nay tôi thấy lăn trên má người đưa tiễn, cũng long lanh trống rỗng dưới ánh mặt trời nhiệt đới chói chang. Tất cả mọi thứ đã bị đánh cắp, đánh tráo, bị moi lấy ruột gan, trở nên trống rỗng một cách đáng sợ. Thậm chí người ta còn mải miết làm tình làm tội nhau bằng con đường hun hút không đáy, mịt mù như mắt linh miêu trong đêm tối bịt bùng. Ánh sáng, nếu vượt ngưỡng, mắt bạn cũng dễ bị mù lòa, không tin, ngay bây giờ bạn thử mở quyển sách lịch sử của dân tộc ra dưới nắng xem sao, chữ nghĩa sẽ biến mất, còn lại giấy trắng tinh khôi, cả trăm năm giặc Tây, ngàn năm gặc Tàu, triệu năm vượn người, đồ đồng đồ đá.

Đứng ở vị trí nào, nhìn vào đâu cũng chỉ thấy rỗng không. Đó không phải là thái độ cố chấp, hoài nghi hiện thực, mà đúng ra, là tôi hoặc bạn, đã cạn kiệt niềm tin vào cuộc sống. Thế giới tinh khiết ban đầu không còn nữa, đã bị nhồi nhét bởi những luân lý giáo điều giả dối gian manh. Và khi dối trá hiện hình, trống rỗng lập tức có mặt, nói cho bạn dễ hiểu, như một bầu trời rộng rãi tràn ngập bầy quạ đen đáng ghét, và khi chúng bay đi rồi, để lại khoảng trống kinh hoàng chết chóc, là ngày tận thế trong phim viễn tưởng.

Trống không, cả thế giới này.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

10 replies on “Nguyễn Văn Thiện | Empty (41)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s