Categories
ART POETRY/THƠ

Thanh Tâm Tuyền | A SAD SONG (14)

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), born Dzư Văn Tâm in Vinh, Vietnam. The legendary Vietnamese-American poet after 1975, did 7 years in re-education camp, before taking his final breath in Minnesota, America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thanh Tâm Tuyền, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

A SAD SONG

 

I need to light that cigarette

Because there’s a smile behind the smoke

With the colours of your eyes the sunset the colour of your blouse

The afternoon in a land of mountains and meadows

The cigarette a word

An unclear exchange

Like your name or the name of an unknown flower

I’m frightful of such abandonment in the vernacular

The forgotten forest at the bottom of the valley

The weeds at the side of the road

Within my soul guilelessly growing

Beyond the stormy afternoon

In the days full of fog

 

But if the cigarette turned into rejection

The smoke is a purple sadness

As the afternoon follow you to the other side of the hill

Along with the smile

Never fallen as there’s stars upon the horizon

Behind the lonely trees like me

In clothes the colour of dissolution

Eyes in remnant colours of nostalgia

 

(Em) did you know after you left

Like a dead friend the cigarette burned on my lips

The dry heat snapped dissolved in embers 

(Em) did you know as you looked down at the pages 

It was the start of the calligraphy of the storybook

The source of maddening rapids whisking away the sad dark resentment

Buried at the bottom of the dark deep sea

 

Then as I begin to climb the cold afternoon slopes

The path stretched out wide the arms of someone who had drowned

Begging to be rescued by a city gone, in hiding

Which house is yours

The start of the forest halfway up the hill at the end of the well worn path

By scattered lights of warm fires

Can you sense the void beneath the thick hair

I don’t care about the coveted flowers and meadows in my eyes

Nor do I the savage breath of nature

With all the liberty upon my fingers my toes my hair roots

With all the spirit of poetry grounded between the gaps of my teeth my bone marrow

Like the poisonous roots of a toxic tree

I will choose a love not

As crazy as that of a boulder

 

(September 2021)

 

BÀI HÁT BUỒN

Tặng Ngọc Dũng

 

Anh cần đốt điếu thuốc ấy

Vì có nụ cười sau làn khói

Với màu mắt em hoàng hôn màu áo em

Trong buổi chiều miền đồi núi

Điếu thuốc như một lời

Trao gửi chưa thành nghĩa

Như tên em hay tên loài hoa nào biết được

Anh sợ những ngôn ngữ bơ vơ

Khóm rừng quên dưới thung lũng

Bày cỏ hoang ven đường

Mọc lên trong hồn anh dại dột

Sau những chiều động bão

Những ngày kín sương mù

 

Nhưng điếu thuốc bỗng trở thành niềm hắt hủi

Khói tím buồn

Vì chiều theo chân em sang bên kia đồi

Nụ cười mang theo

Không rớt vì sao trên nền trời

Lần sau hàng thân cây cô đơn như mình anh

Màu áo nhoà tan

Còn tưởng ấy màu mắt lưu luyến

 

Em có biết sau lúc em từ biệt

Điếu thuốc cháy trên môi như người bạn chết

Hơi nóng khô nhành củi gãy tàn

Em có biết em cúi nhìn vào trang sách

Những chữ hoa tưởng tượng bắt đầu

Nguồn nước dữ cuốn trôi vùi hận sầu đen tối

Chôn xuống đáy biển sâu

 

Rồi anh bước trên những chiều dốc lạnh

Con đường duỗi dài cánh tay người chết đuối

Cầu cứu thành phố bỏ trốn đâu

Căn nhà nào của em

Lưng đồi đầu rừng cuối đường mòn

Bên những chùm lửa ấm

Em có thấy hư vô đắp dưới mền tóc dày

Anh để mặc cỏ hoa ẩn náu vào mắt anh

Cả thiên nhiên thở lên man mọi

Với hết tự do còn ở ngón tay ngón chân tóc

Với hết hồn thơ nghiến chặt giữa hai răng giữa xương tuỷ

Như loài rễ cây độc

Anh chọn tình yêu không

Điên như đá

 

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

10 replies on “Thanh Tâm Tuyền | A SAD SONG (14)”

He is a legendary poet. His poetry equal to the wars poets and great writers who had saw hell and back. Have you read Kosinski? He lived in hell and he was never right. His book “Painted bird.” Can make you feel the misery and the pain of war.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s