Categories
ART POETRY/THƠ

Thanh Tâm Tuyền | A SPOT ON THE BUS (16)

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), born Dzư Văn Tâm in Vinh, Vietnam. The legendary Vietnamese-American poet after 1975, did 7 years in re-education camp, before taking his final breath in Minnesota, America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thanh Tâm Tuyền, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

A SPOT ON THE BUS

 

The carriage was crowded by the afternoon. The light turned on.

The engine warmed up in resounding laughter

It would rain outside, outside the window. Hands held onto the cold steel poles

Strangers day after day side by side 

The intimate eyes upon ruffled hair colours of the night

The glimpses of boundless rivers in lonely distant eyes

After a long day all you could yearned for was a cherished face the warm smoke

I thought about how life would quietly passed by day after day

The accidental push and shove on the bus

Me holding tightly onto the sliding door begging for a spot to stand on the bus

Remembering my friends: one from Xóm Cỏ the other out in Phú Thọ

To see each other we carried our hearts past these two section of the road through the chaos

The bus route operates in the afternoon. It rained, out in the city it rained

No sign of a bus stop no stopping

Your wet shoulders through the blouse

(Em) your shiny silky hair freezing

A new day began with the folded morning paper on hand

The bus ran in a blurred river of constant rain left behind a hand holding on

But never found were the words we wanted to say to each other

 

(September 2021)

 

MỘT CHỖ TRÊN Ô TÔ BUÝT

Tặng Nguyễn

 

Buổi chiều vào chật khoang xe. Đèn thắp lên.

Tiếng máy nổ bỗng thành tiếng cười dài

Mưa xuống bên ngoài, ngoài cửa sổ. Những bàn tay níu lấy vòng sắt lạnh

Mỗi ngày chúng ta đứng bên nhau không quen nhau

Thân mật ngó lên mái tóc rối nền trời khuya

Ngó vào mắt hoang xa giòng sông không bờ

Sau một ngày làm việc em mơ về khói ấm khuôn mặt riêng

Tôi nghĩ về cuộc đời thầm thầm hàng ngày

Trên những thành ô tô buýt người ta xô chạm vô tình

Tôi bám chặt cửa xe xin một chân đứng

Nhớ đến chúng bạn: một người bên Xóm Cỏ một người ngoài Phú Thọ

Muốn gặp nhau mang cảm tình qua hai chặng đường len giữa đám ồn ào

Chuyến xe buýt chạy trong buổi chiều. Trời mưa, mưa ngoài châu thành

Không tìm thấy bến không đỗ lại

Vai áo đã ướt đầy

Tóc em rét mướt

Một ngày mới bắt đầu với tờ báo phát hành sớm gói trên tay

Xe còn chạy mưa hoài giòng sông hoang mắt bỏ cố níu lấy cửa xe

Nhưng chúng ta không kiếm được một lời nào mà nói

 

———-

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s