Categories
ART POETRY/THƠ

Thanh Tâm Tuyền | THE REEDS (20)

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), born Dzư Văn Tâm in province of Vinh, Vietnam. The legendary Vietnamese-American poet after 1975, did 7 years in re-education camp, before taking his final breath in Minnesota, America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thanh Tâm Tuyền, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

THE REEDS

 

If nature is you

I shall upon my chest bow

in sharp blades of grass the rain

the aching lips

 

The reed blooming the blooming reeds

the fingers the toes the smiles

the sunlight in March the rain in July the mist in September

to sweeten the pavement today till the first morning light

the sinful kisses day long

forget not

 

The white thorns upon dilated irises blinding

hair the scent of the earth

the cravings of teeth and gums

each nail

the green fields blooming meadows the colour of a person

alive

 

gosh the reeds the woven words

the splendour of the loneliest

orchestra

 

The moments of clumsiness

the defined rays of light

drop not the sunset upon the dense groves

the aching breasts

shirtless

since bewildered were the weed

 

Without hesitation we embrace 

the clearest of moments

as the exchanged words between the Sun and the reeds

as the leaves would silently covered the naked shoulders

as the sudden laughter of birds beyond the past

 

(September 2021)

 

CỎ

 

Em bao giờ là thiên nhiên

anh cúi đầu xuống ngực

giòng mưa sắc lá

đau môi

 

Cỏ của hoa và hoa của cỏ

những ngón tay những ngón chân những nụ cười

nắng tháng ba mưa tháng bảy sương tháng chín

cho thơm đường hôm nay đến sớm mai

hôn từ ngày dài tội lỗi

chưa quên

 

Gai trắng con ngươi mở mù lòa

hơi đất nằm trong tóc

thèm muốn mỗi hàm răng

từng móng vuốt

đầy đồng xanh hoa nhiều màu một người

sống sót

 

cỏ ơi cỏ kết thành lời

dàn nhạc huy hoàng

cô đơn

 

Giấc vụng về

tia nhọn sáng

đừng rơi hoàng hôn cánh rừng dầy

những ngực thương nhau

không áo

vì cỏ dại rối bời

 

Chúng ta ôm thời gian trong suốt

chẳng phân vân

như mặt trời chuyện trò cùng lũ cỏ

như lá cây thầm ngã phủ vai trần

như tiếng tim thốt cười ngoài dĩ vãng

 

——

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Thanh Tâm Tuyền | THE REEDS (20)”

We can steal kisses from nature. Once I stood in the clouds in the Honduras mountains. I suicide boarded the big storms of the Pacific. I walk the lake walk at Lake St. Clair daily. Mother nature. Can be a lover, we adore my dear friend.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s