Categories
ART POETRY/THƠ

Thanh Tâm Tuyền | CONSTANT, THE LOVE POEMS IN TIMES OF SEPARATION (22)

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), born Dzư Văn Tâm in Vinh, Vietnam. The legendary Vietnamese-American poet after 1975, did 7 years in re-education camp, before taking his final breath in Minnesota, America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thanh Tâm Tuyền, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

CONSTANT, THE LOVE POEMS IN TIMES OF SEPARATION

 

I

 

As needed as the dawn your presence

(to live without the dawn)

I would wake up

reading Nguyễn Du

the sadness brimming in each rhythmic verse of six by eight beat at the end of the road upon dusk

the verses I wanted to send you

urgently but couldn’t

(em)you’re a captive in a world

where sadness in one’s heart is a mortal sin

I tried my best to write the unbidden verses

like a rendezvous 

like the plain sky outside my window

mumbling to myself

in a dream wrapped in shiny black hair

I know I’m mumbling 

CONSTANTLY(to myself)

 

II

 

I miss you as much as I miss town

the streets once in passing

the deserted courtyards on the way to your house

(the time I was home on the long benches

beneath the autumn leaves and clouds in quiet afternoons)

the street food the markets the frequent part of town

uncomplicated like a page in my dairy

the day I fell for you

 

III

 

The heavenly white arms in short sleeves

the small books passing from one hand to the other

the words written for those in the days to come

works of darkness demanding light

me cosseting the books on revolutions

spoke of those with liberal hearts, the free spirits

spoke about you and me

altogether openly

 

IV

 

Your absence and the beach in winter

the radiating pain from every street lamp 

in each step each closed door

you’re down the street without a hat or coat

it poured

in the dark eager were the windows for a peek

the ensuing chaos

and your eyes the Sun the blooming meadows by my loving lips

the resplendent love 

 

V

 

The curvatures of red lips of eyes by chance

fragile blooming breast

the air upon such domains

a love that is never shy

not the kind of rain by the gate into the city

the five old citadel gates resurrected upon the corpses of five prison gates

the rain and sunshine from Hội vũ to Sinh 

the untold romantic walks courtyards stations and stalls

the first kiss in arms full of roaming hair

the childish scents on hands on sleeves

the awakening of the sunset

going home dragging each lead laden footstep 

your absence can not be longer than that

the resentment in each breath

upon each yielding kiss the ceasing cat cry in the night

the miracle of love

forever whole

 

VI

 

Allow me a blade of your hair the purple kiss

the sudden darken afternoon sky in your eyes

drifting in passing intimate words

 

perhaps you will be dead by the time I’m back

the cold season within the old four walls

someone had forgot to close the door

lashes lowered in shadows from outside

perhaps I will love a second woman

I can’t deny

but forever in the past you will be preserved

the roots of affinity 

as the bricks the old pavements

yearn still for your soft loving heels

love comes upon the afternoon my sweet

more right than the dawn lighting up my spirit

then why are you sleeping

asleep in the tomb of my heart the burial ground upon my body

and the grass sewn into my flesh

I’ve come to say goodbye by my fingers through your hair

by the teary drops of shimmering dew

I promise to return not to face an enemy

the sound of crashing waves is what’s left of the river

explodes through the rib cage shall be joy and laughter

the city standing tall as a sign

that I shall return

that I shall still have my love

amongst the trees a sleeping beauty void of 

CONSTANT anger

 

(September 2021)

 

LIÊN, NHỮNG BÀI THƠ TÌNH THỜI CHIA CÁCH

 

I

 

Sự em có mặt cần thiết như những sớm mai

(nếu đời người không có những sớm mai)

anh trở dậy

đọc thơ Nguyễn Du

những câu lục bát buồn rưng rưng cuối đường của một ngày

chợt anh muốn viết tặng em

không thể được

em làm con tin ở một thế giới

mà lòng sầu héo là trọng tội

anh cố gắng viết những lời thơ thật tự nhiên

như câu chuyện buổi còn gặp gỡ

như khoảng trời đơn sơ sau cửa sổ

anh gọi thầm một mình

trong giấc mơ phủ làn tóc biếc

anh biết anh gọi thầm một mình

LIÊN

 

 

II

 

Anh nhớ em cùng một lúc với thành phố

với những con đường anh đi qua một lần

để đến nhà em anh băng ngang một vườn hoa vắng

(lần trở về anh ngồi xuống ghế dài

nếu là buổi chiều quạnh hiu mây lá mùa thu)

một phố bình dân có chợ và những quán ăn

giản dị như trang nhật ký của anh

ngày bắt đầu yêu em

 

III

 

Trời trắng cánh tay mặc áo ngắn

những cuốn sách nhỏ chuyền tay

được viết cho những người ngày mai

cuộc đời tối tăm đòi ánh sáng

anh nâng niu cuốn sách nói đến cách mạng

nói đến người tâm hồn trái tim tự do

nói đến anh và em

hoàn toàn cởi mở

 

IV

 

Sự vắng mặt của em và bãi biển mùa đông

thành phố đau từ mỗi cột đèn

mỗi bực thềm cửa đóng

em đi không nón không áo choàng

mưa tầm tã

những cửa sổ đêm muốn hé ra

nổi loạn

và mắt em mặt trời cỏ hoa với môi anh đằm thắm

và rực rỡ nhớ thương

 

V

 

Nét cong môi hồng mắt tình cờ

ngực hoa yếu đuối

những miền không gian được gọi qua

tình yêu không thẹn thùng

đâu phải một thứ mưa ô bay vào thành phố

năm cửa ô hồi sinh trên xác năm cửa tù

mưa nắng cùng rủ nhau xuống Sinh từ ngõ Hội vũ

bao nhiêu đường tình tự ga hàng cỏ

nụ hôn đầu ôm mái tóc lang thang

tà áo bàn tay hương trẻ con

hoàng hôn tỉnh

kim khí khua trong bước trở về nhà cửa

sự vắng mặt không thể lâu hơn nữa

thù nghịch tan vào hơi thở

trong giấc hôn mê thôi khóc tiếng mèo đêm

tình yêu mầu nhiệm hoàn thành

vĩnh viễn

 

VI

 

Anh xin em ngọn tóc cỏ cái hôn tím

mắt chợt xẩm chiều

bởi trôi qua những miền tâm sự viếng thăm

 

có thể em chết trước khi anh kịp về

mùa lạnh gian phòng cũ

không ai khép cửa sổ

cúi xuống viền mi những bóng tối bên ngoài

có thể rồi anh sẽ yêu người đàn bà thứ hai

anh không chối

nhưng mãi mãi em còn là đất dĩ vãng

mà rễ tình cảm đòi bén gần

và những viên gạch những lối xưa

còn chiêm bao gót em mềm âu yếm

em ơi tình yêu thương đến vào buổi chiều

đúng hơn là buổi sáng rừng tâm hồn ta

vậy sao em lại ngủ

ngủ trong lòng mộ trong nghĩa địa thân thể anh

với áo cỏ may châm da thịt

anh đã đến từ biệt lùa mái tóc vào những ngón tay

những giọt lệ sương lấp lánh

anh hứa trở về không đối diện với thù

giòng sông chỉ còn tiếng sóng vỗ

cười tung lồng ngực chứa chan

thành phố đứng cao làm hiệu

rằng anh còn trở về

rằng anh còn người yêu

nàng công chúa ngủ trong rừng không giận hờn

LIÊN

 

 

—–

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

11 replies on “Thanh Tâm Tuyền | CONSTANT, THE LOVE POEMS IN TIMES OF SEPARATION (22)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s