Categories
ART POETRY/THƠ

Thanh Tâm Tuyền | THE VERSES IN PRAISE OF LOVE (23)

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), born Dzư Văn Tâm in the province of Vinh, Vietnam. The legendary Vietnamese-American poet after 1975, did 7 years in re-education camp, before taking his final breath in Minnesota, America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thanh Tâm Tuyền, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

THE VERSES IN PRAISE OF LOVE

 

1.

 

I’m waiting 

by the thunderstorm to grow up

the  infant cries on shoulders

in search for the salty arms of the sea

oh woeful stallion

the fire is within you

 

The nation 

within my body the pain suppressed

the rivers the furrows the mountain peaks

the farewells the deep cracks in the road

swallowing unyieldingly the fingers the toes the flesh

like a lover’s begrudging rejection

 

I’m waiting for the rising

choking laughter

thrown across the terracotta roofs

a city of fields and meadows

to take a hold of my heart in a tight embrace

to spare it a breath

the flower strewn broken paths and ditches through the village 

the old trees the pebbles the mud the warm salty water

the blood bleeding

the cries

 

2.

 

I’m waiting 

for my lungs to be on fire

lips swollen with embarrassment

the fallen humiliation of a nation affront

in the gaps of our worn heels the ashes swallowed

ears attentive to alien voices

singing about being in love 

 

3.

 

A blank page embarking into a world of words

a person’s eyes would need the light

a person’s lips would need the moon

their hands would then demand the Sun

and upon your breast the freedom

mine mine all mine

 

Your head resting on a pillow of dew

via shadows chatting

 

I’m as beautiful as my photographs

as life

as people are 

as in soon

I will love you

 

(Em)you’re the greenest of leaves the tallest of trees the songs

up late till dawn the yearning

you’re the petals the smoky mist

the rosy red night

 

The embrace of endless yesteryears

the last resting place

in view of the stars beneath the feet of our children

 

4.

 

I’m waiting for 

one person

no, a lot 

in a city lacking all

in a village condemned

I’m the voices the weeping of those

who have left with the promise of return

who are holding their breath enduring more than their share

I’m waiting

I’m the voice in poetry the sound of laughter

The Vietnam of the future the future of Vietnam 

 

(September 2021)

BÀI NGỢI CA TÌNH YÊU

 

1.

 

Tôi chờ đợi

lớn lên cùng giông bão

hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai

tìm cánh tay nước biển

con ngựa buồn

lửa trốn con ngươi

 

Đất nước có một lần

tôi ghì đau đớn trong thân thể

những giòng sông những đường cầy núi nhọn

những biệt ly rạn nức lòng đường

hút chặt mười ngón tay ngón chân da thịt

như người yêu từ chối vùng vằng

 

Tôi chờ đợi

cười lên sặc sỡ

la qua mái ngói

thành phố ruộng đồng

bấu lấy tim tôi

thành nhịp thở

ngõ cụt đường làng cỏ hoa cống rãnh

cây già đá sỏi bùn nước mặn nồng

chảy máu

tiếng kêu

 

2.

 

Tôi chờ đợi

phổi đầy lửa cháy

môi đầy thẹn thùng

vục xuống nhục nhằn tổ quốc

nhìn gót giầy miệng uống tro than

nghe tiếng ca của một người không quen

của cuộc đời tình nhân

 

3.

 

Trang sách khởi đầu viết

mắt người cần ánh sáng

môi người cần mặt trăng

bàn tay đòi mặt trời

và ngực em tự do

của anh của anh tất cả

 

Em gối đầu sương xuống

chuyện trò bằng bóng hình

 

Tôi đẹp như hình tôi

như cuộc đời

như mọi người

như chút thôi

anh yêu lấy em

 

Em là lá biếc là mây cao là tiếng hát

sớm mai khuya thức nhiều nhớ thương

em là cánh hoa là sương khói

đêm màu hồng

 

Vòng tay dĩ vãng và bát ngát

chỗ yên nghỉ cuối cùng

dưới mắt sao dưới bàn chân những đứa con

 

4.

 

Tôi chờ đợi

một người không

nhiều người

ở thành phố thiếu thốn

ở làng mạc đoạ đầy

tôi là tiếng nói là tiếng khóc

những người bỏ đi hẹn trở về

những người mím hơi thừa chịu đựng

tôi chờ đợi

tôi là tiếng thơ là tiếng cười

mai Việt Nam hỡi mai Việt Nam

 

—–

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 replies on “Thanh Tâm Tuyền | THE VERSES IN PRAISE OF LOVE (23)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s