Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (4/56)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

we can pray together today

names of the dead are still on a list in line for food

the dead doctors are still treating their patients

 

we’re safe

we’re strong

who’s alive and who’s dead

please pity us all the same

 

we can but

put on our mask 

cover up the deep dark sadness

 

we shed red tears, the terrifying thirst

we search for the moment of truth

death comes with a slight drawback

we moan we groan

we leave it to fate of those

who dawdles and blame anyone they could

obsessed with blood

 

the last cry of the heart

we always ask why

as he stepped out

protected by these grand numbers

the zeroes full of hope

we all stare at him

in view of the gold

a beauty of a laboratory

 

but he is a beast

to us a gift from the Creator

 

the sacred forts destroyed

not a single soul in the empty streets

the parrots covered up the entire sky

each time he waves his hand

 

now

these numbers of his shall be forgotten

cough and sneeze the weapon of choice for any serial killer

black shall be the colour of our reminiscence

but remains white shall be the face on the coins

 

like the clouds

like a dove flying

a song of hope rising

like a white flag signalling dawn

 

we all looked at him

a person who like to view the dead as the beauty one finds in a storm

 

(September 2021)

 

 

hôm nay chúng ta cùng cầu nguyện

những người đã chết vẫn nằm trong danh sách được phát thức ăn 

những bác sĩ đã chết vẫn còn đang chữa bệnh 

 

tất cả chúng ta vẫn an toàn 

tất cả chúng ta cùng mạnh mẽ 

ai còn sống và ai đã chết

xin hãy thương xót tất cả chúng ta 

 

những điều chúng ta có thể làm được

là đeo mặt nạ 

lên nỗi buồn đen tối 

 

chúng ta chảy nước mắt màu đỏ, khao khát sự kinh hoàng 

chúng ta nhìn khoảnh khắc của sự thật

cái chết chỉ mang thêm một ít rắc rối 

chúng ta than thở chúng ta thì thầm 

chúng ta tuân theo số phận 

của những kẻ lang thang hay đổ lỗi

bị ám ảnh bởi máu

 

tiếng khóc cuối cùng của trái tim 

chúng ta hay tự hỏi tại sao 

khi ông ta bước ra 

được bao bọc trong những con số lộng lẫy

những con số zero đầy hy vọng

mọi người trầm trồ nhìn ông ta 

vì tầm nhìn bằng vàng 

vì một vẻ đẹp cho phòng thí nghiệm 

 

nhưng ông ta là một con quái vật 

được thượng đế mang tặng cho chúng ta 

 

những pháo đài thiêng liêng bị phá vỡ 

trống rỗng đường phố không một linh hồn 

những con vẹt che kín bầu trời

khi ông ta vẫy tay ra hiệu 

 

bây giờ 

những con số của ông ta sắp bị lãng quên

ho và hắt hơi là vũ khí giết người hàng loạt

chúng ta sẽ hồi tưởng về màu đen

nhưng mặt còn lại của đồng tiền vẫn trắng 

 

như đám mây 

như một con bồ câu trắng bay 

cất lên bài ca hy vọng

như một lá cờ trắng báo hiệu bình minh 

 

mọi người nhìn ông ta 

một kẻ thích ngắm người chết như nhìn vẻ đẹp trong cơn bão

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s