Categories
ART POETRY/THƠ

Quách Thoại | You(Em) (7)

Quách Thoại
(1930-1957)
Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon and was a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. He was a dreamer, generous, and lived life to its fullest. Addicted to opium, he died in hospital alone from tuberculosis.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Quách Thoại, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

You(Em)

 

 

(Em)you’ve stumbled upon my childish infatuation

Dying inside I’m hypnotized by the glimpse of you

Who are you who are you dear

How can one be so abiding

In a whirlwind is my unexplained heart

Hid you within the soul of a lovesick fool 

Flying higher in his thirst for life

In glances wordless the boundless meaning

How can anyone speak upon the miracle of you

Your presence the bright light across the horizon

The sudden flutter of butterfly wings flying sleeves upon dusk

The sudden incredible affection down your hair flowing 

Me coming home to the stormy waves in my heart

The boundless sea of stars surround you

Me coming home within the sound beauty of your eyes

Home for the spirit of love of time of air

I’m adrift in an unpiloted vessel of the soul

Leaving for a distant land never to return

Where I may meet you

Had I mistaken you for a lucid magical cloud

Who knew it’s your way of shining

I’m dazed holding onto this aching curious heart 

A bit of beauty within uncountable depictions

I’ll wholly wrapped your body your chaste eyes

Your lovely forehead void of any sign of turbidity

Quietly withholding the countless fortune and blessings

Your eyebrows the deep imprints of love

Slightly bending in longing withholding

Who’s soul shall I forever miss and yearn for

Who’s calling you out of nowhere to ask

A scar within a heart a stroke of the coming spring

I’m chilled by the mere touch of your beauty and intelligence

Between the small lines of your nose the depth of privacy

Between red lips the budding of you

Plump soft ample milk of refreshed tenderness

Closed to then part waiting to be kissed

You’re unreachable though you’re in front of me(it’s hard to explain)

Your rosy cheeks the warmth in my heart

Drawn to the white nape is the soul of my eyes 

Slender neck raising a face of scented powder

Your meticulously beautiful in all three measures

Your body meandering lost in the most familiar endearing way

Your whole body’s steeped in an essence of fire the scent of inebriation

Upon your breast the lotus still tight in its buds

The hidden scent wholly chaste

On skin and deep within the soul of spring

As you walk the wind blows wistfully

My heart endlessly fragrant as my eyes follows your pink heels

The footprints you leave behind scented with love

Your presence is the noon sunlight in my soul

You’re a dream reminiscent of the dreams of long ago

Upon your eyelids pressing is the depth of your affection

Thus my incomprehension of sweet or bitterness

You will always be the storm within me

In loving you I’m the immense majesty

A coveted dream down a golden path the length of a millennium

I love you to the end of this wonderful life.

 

(September 2021)

 

Em

 

 

Em bỗng đến tìm tình ta ngây dại

Ta lịm chết và nhìn em mê mải

Em là ai em hỡi em là ai

Ta không hiểu em quả là muôn đời

Thôi khó nói lòng riêng ta khép gió

Ta cất em hồn si ta đóng ngõ

Đã dâng cao khát vọng của tình đời

Trong lặng nhìn đã chất chứa vạn lời

Ai dễ nói vì em huyền diệu quá

Em hiện đến ánh đời dâng sáng choá

Bỗng nghiêng nghiêng cánh bướm chiều áo bay

Bỗng xiêu xiêu tình ngã theo tóc bay

Ta đã về sóng lòng ta xáo động

Về nơi em biển trời sao quá rộng

Ta về trong đôi mắt đẹp mênh mang

Chứa hồn tình cả thời gian không gian

Ta bay lặng thuyền hồn không giữ lái

Đi xa rồi không bao giờ trở lại

Về nơi đâu ta gặp gỡ em đây

Ta ngỡ rằng em một ánh huyền mây

Ai còn hiểu này đây em sáng tỏ

Ta ngẩn ngơ ôm lòng đau đớn ngó

Chút nhan sắc mà muôn vạn ảnh hình

Ta gói trọn người em đôi mắt trinh

Trán em xinh không in niềm vẩn đục

Thầm ẩn lặng cả muôn vàn phước lộc

Trên đôi mày dài đậm nét yêu thương

Cong một chút mà nặng kéo luyến thương

Của hồn ai ta muôn đời thương nhớ

Ta kêu gọi em hững hờ xin chớ

Vết thương lòng đau một nét mai xanh

Ta lạnh mình cứ một vẻ trâm anh

Em sâu kín giữa đôi đường mũi nhỏ

Em nở nhuỵ giữa đôi môi hồng đỏ

Căng căng mềm ứ đọng sữa tình tươi

Và ngậm hở đợi chờ ai hôn đó

Ta nhìn em thật xa xôi khó tỏ

Thắm hồn ta đôi má đỏ hây hây

Mắt hồn ta khoảng gáy trắng phô bày

Cổ thon cao nâng mặt tình hương phấn

Em tỉ mỉ đẹp người nơi ba ngấn

Thân hình em uốn khúc quá yêu quen

Cả người em ướm chất lửa thơm men

Trên ngực đồi vú sen còn kín búp

Hương trinh tiết vẫn còn nguyên ẩn núp

Trên làn da và trong tận hồn xuân

Em bước đi gió những thổi bâng khuâng

Gót hồng em ta nhìn lòng thơm mãi

Theo dấu chân hương tình em để lại

Em hiển hiện hồn ta buổi nắng trưa

Em mơ màng như một giấc mơ xưa

Trên mí mắt chân tình em dẫm nặng

Ta không hiểu ngọt ngào hay cay đắng

Em mãi làm gió bão ở trong ta

Bởi yêu em ta hùng vĩ bao la

Ta ấp mộng vàng đường dài vạn kỷ

Ta yêu em tận yêu đời tuyệt mỹ.

 

—–

Nguồn: Giữa lòng cuộc đời, Tạp chí Văn nghệ xuất bản, Sài Gòn, 1962

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

6 replies on “Quách Thoại | You(Em) (7)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s