Categories
ART POETRY/THƠ

Quách Thoại | Liberty Road (9)

Quách Thoại
(1930-1957)
Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon and was a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. He was a dreamer, generous, and lived life to its fullest. Addicted to opium, he died in hospital alone from tuberculosis.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Quách Thoại, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

Liberty Road

 

Hey sunlight white green and gold

The sunlight dancing singing smiling

In the streets on the pavement

Fresh upon your sleeves (em)

Liberty Road ran straight

Young men exactly twenty years old coming home

A new reliable bright eye generation

I’m standing dead in a corner of the road

The moment the heart’s drunk with love

The highway arms wide opened in my ears

Society singing happily on their way home

Someone mentioned something about love

Someone looking as though they want to exchange that bit of love

I pondered quietly

Gosh the enormity of life

The immensity of love

Oh Saigon

Is there anyone faced down dead in hospital at the moment

Hey you

The thousands of blooming roses

On every school’s patch of fresh green grass

The little children

Laughing playing amongst the scented pollination

There’s nothing more beautiful

A happy peaceful prosperous nation

Chin high I see the blue sky

White clouds drifting with no hesitation

Wind blowing

Flag flying

Liberty in the middle of the square, dancing.

 

(September 2021)

 

Đường Tự Do

 

Kìa nắng trắng nắng xanh nắng vàng

Nắng hát nắng múa nắng cười

Trên thành phố trên vỉa hè

Trên tà áo em tươi

Đường Tự Do chảy thẳng

Các anh đi về tuổi đúng hai mươi

Thế hệ mới mắt sáng ngời tin tưởng

Ta đứng chết bên góc đường

Một phút lòng say chiêm ngưỡng

Đại lộ dang tay ta nghe

Xã hội đi về hát cười vui sướng

Ai mới nói gì như tiếng nói yêu đương

Ai mới nhìn gì như muốn trao ít yêu thương

Ta thầm nhủ

Ôi sự sống nơi đây thật vô lường

Và tình thương thật vô lượng

Sài Gòn ơi

Có ai úp mặt chết giờ này trong bệnh viện

Biết chăng ngươi

Kìa vạn đoá hoa hường

Đang nở trên thảm cỏ xanh tươi của các học đường

Bao nhiêu em bé nhỏ

Đang cười đùa trong phấn hương

Có gì đẹp mắt cho bằng

Dân tộc an vui hoà bình thịnh vượng

Ta ngửa mặt ngó trời xanh

Mây trắng trôi về không vấn vương

Gió thổi

Cờ bay

Tự do nhảy múa giữa công trường.

 

—–

Nguồn: Giữa lòng cuộc đời, Tạp chí Văn nghệ xuất bản, Sài Gòn, 1962

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s