Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (290.12/56)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

the urn of ashes 

could be of a mason

could be of a volunteer

could be of a poet

or a perpetrator

 

all woke up after a sleep

surrounded by rings of fire

no one burnt, no one hurt

but it was like thunder in their ears

 

no one was burned

since they were able to feel the heat

the thousand degree

 

the flaring of a flame from a past life

 

their debt unpaid

mass is mass is the mass

the mass of a pile of ashes

the sudden buoyant devastation

 

their debt unpaid

ashes are ashes are piles of ashes

alive they were part of the crowd 

dead they’re lost souls 

anxious piles of ashes

afraid of entering the wrong door, to not find their Mother

 

the promises with their last breath

burned together with hope

followed by dreams

the withered dreams

disintegrated in the unreachable places

 

as distant as your eyes (em) as distant as an entire life

 

now the truth is in the soil

the fallen ashes

all shall be forgotten

the scars on their flesh

only yesterday

the imprints on the urns

holding on still to the living

in the soil the scattered ashes in the river the scattered the ashes

a soul is praying for a second chance

he has two daughters hence 

he can’t be ashes

 

ashes to ashes the glorious piles of ashes

glory glaring at glorious devastation

though it’s gloriously in ashes

though it’s a pile of flying ashes

 

but the urns of ashes is work

where you may give your best today

even when there’s no one left to pay

 

(290)

 

những hủ tro cốt 

có thể của một anh thợ hồ 

có thể của một người tình nguyện 

có thể của một nhà thơ 

hay của một tên tội phạm 

 

họ cùng thức dậy sau giấc ngủ 

trong một vòng tròn lửa

không ai bị cháy, không ai đau

chỉ như sấm sét ở bên tai 

 

họ không bị bỏng

vì họ có thể cảm nhận được sức nóng

ngàn độ 

 

của ánh lửa lóe lên như từ kiếp trước

 

họ chưa xong món nợ 

khối lượng là khối lượng của khối

lượng của đống tro tàn 

nhẹ bỗng nát tan 

 

họ chưa xong món nợ

tro tàn là tro tàn là một đống tro tàn 

khi sống họ vào vai quần chúng 

chết thành ma mồ côi 

thành nắm tro lo lắng bồn chồn

sợ vào nhầm nhà không còn gặp Mẹ 

 

những lời người ta hứa trước khi họ chết 

giờ cháy cùng hy vọng 

mang theo ước mơ 

những giấc mơ héo úa 

tan biến ở phía xa

 

xa như mắt em xa như cả cuộc đời

 

bây giờ, nó mới là sự thật

khi đám tro bị đổ xuống đất 

và tất cả bị lãng quên 

nhưng vết sẹo trên da của họ 

vừa mới ngày hôm qua 

nên vẫn còn in hằn trên hũ cốt 

bám vào những người còn sống 

đổ tro xuống đất đổ tro xuống sông 

một linh hồn đang cầu xin được sống lại 

anh ta còn hai đứa con gái 

nên không thể thành tro bụi 

 

tro tàn tro tàn vẻ đẹp của một đống tro tàn 

vẻ đẹp vẻ đẹp nhìn cái đẹp nát tan 

dù cái đẹp tro tàn 

dù mớ bụi tro bay 

 

nhưng những hủ tro này lại là công việc 

bạn có thể làm tốt nhất hôm nay 

và cũng không còn ai trả tiền cho bạn nữa

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

6 replies on “Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (290.12/56)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s