Categories
ART POETRY/THƠ

Quách Thoại | After the house burnt down (13)

Quách Thoại
(1930-1957)
Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon and was a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. He was a dreamer, generous, and lived life to its fullest. Addicted to opium, he died in hospital alone from tuberculosis.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Quách Thoại, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

After the house burnt down 

 

What poem should I pen today

A poem after the house burnt down

After there’s nothing left

After all that how can I write

A poem of passion

After all that how can I laugh

As though there’s no such thing as bitterness 

Poured still the spring sunlight

The flowers precarious(upon the branches)

The last dynasty has fallen

The universe now has meaning

So what if I’m a beggar

So what if you’re sickly

If you die you die

My love crowned a beauty queen just

Amidst the city of Paris

Gosh(I can’t believe it) you’re already an artist

After one odd production

Me raising a glass of cold water

thinking it’s fragrant wine

I forget I was alone

In my bedazzled view of humanity

Allow me please the belief

Humanity shall forge forth

Persist in wondrous evolution

And that this very night

I may soundly sleep(a wish come true)

Sleep without sadness or nightmare

Sleep like the average person 

Sleep 

And not remember a single thing.

 

(October 2021)

 

Sau khi cháy nhà

 

Tôi viết bài thơ gì hôm nay

Một bài thơ sau khi nhà cháy

Sau khi đời trắng hai tay

Ấy thế mà tôi vẫn viết được

Một bài thơ của mê say

Ấy thế mà tôi vẫn cười được

Tưởng như không có gì chua cay

Thác nắng mùa xuân vẫn chảy

Những bông hoa lung lay

Triều đại vừa qua đổ gãy

Vũ trụ chỉ có nghĩa ngày nay

Có kể gì tôi ăn mày

Có kể gì anh bệnh hoạn

Những người chết đi là chết đi

Em tôi mới thành hoa hậu

Giữa đô thành Paris

Ôi anh đã là nghệ sĩ

Sau một tác phẩm dị kì

Tôi nâng cốc nước lạnh

Mà tưởng rượu nồng mùi vị

Tôi quên mình hiu quạnh

Mà nhìn nhân loại đến mê li

Hãy cho tôi tin rằng

Nhân loại còn mãi mãi bước đi

Đến những tiến bộ diệu kì

Và đến đêm nay

Tôi ước ao rằng tôi ngủ kĩ

Một giấc ngủ không ác mộng sầu bi

Một giấc ngủ của con người bình dị

Một giấc ngủ

Và không nhớ lại một tí gì.

 

—–

Nguồn: Giữa lòng cuộc đời, Tạp chí Văn nghệ xuất bản, Sài Gòn, 1962

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

12 replies on “Quách Thoại | After the house burnt down (13)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s