Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (288.15/56)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

the doctors

they don’t have guns

they have stethoscopes 

 

before the scope touches you

you may have forgotten 

how to breathe

 

their pictures are not government notices

like a poem you’ve written in red ink

like bloodstains you could never completely removed

 

at the precipice of death, there are no arrows

as in a glance there are things more piercing

since our minds could never be enslaved

especially when one has to pay such a high price

 

before they accept their disappearing dreams

often because of a single missing test kit

or a few oxygen tank

 

they protect our flesh as the night fades

so our skin and bones won’t turn into dust

before we lose those we love 

they try their best to talk to you through the stethoscope on your chest 

when your chest is swollen and inflamed

when all you cough up is red

before all is forgotten

before all we could think about is to stock up on instant noodles to survive

before you’re committed to will and testimony to either preserve or destroy

they’ve already spread your wings

so you may infinitely fly

 

and if

the stethoscope happened to fall onto your chest

the way you fall in love

the way a bee falls for a flower

the way a poem ponders love through the inkpot

the way they stayed up all night

then the entire world is a stethoscope

blessed with the grace of miracles 

the colours on an artist’s painting

to attract the readers’ attention

like the impending hope

of a respirator

 

before the stethoscope misses the breaths in your lungs

like paper burning up a poem

made them cry

so you can continue to dream

 

the dreams in bouts of breathlessness

 

(288)

 

các bác sĩ 

họ không có súng

họ chỉ có ống nghe 

 

trước khi cái ống nghe của họ kịp chạm vào ngực bạn 

có thể bạn tình cờ đã quên

nhịp thở của mình 

 

họ không phải là một tấm ảnh để các nhà chính trị làm quảng cáo 

như bài thơ bạn viết bằng mực đỏ 

như máu không thể rửa sạch 

 

nơi biên giới cái chết, không có mũi tên

nhiều thứ sẽ xuyên qua như ánh mắt

bởi vì tâm trí chúng ta không thể bị xiềng xích 

dù dưới giá treo cổ 

 

trước khi khát vọng của họ phải chịu tan biến

nhiều khi chỉ do thiếu một cái xét nghiệm

hay mấy bình ô-xy 

 

khi màn đêm mờ dần họ bảo vệ thịt da của chúng ta

để gân xương không biến thành cát bụi

trước khi bạn mất đi người thân yêu nhất của mình

họ cố nói chuyện với bạn bằng cách chạm ống nghe vào ngực bạn

khi phổi bạn bị sưng 

khi bạn ho toàn màu đỏ 

trước khi mọi thứ bị lãng quên

trước khi tâm trí của mọi người chỉ lo mua mì gói để tồn tại

trước khi bạn ngoan ngoãn viết ra di chúc dặn dò hay phá hủy

họ đã dang rộng đôi cánh, cho bạn bay

xa vô tận

 

và nếu

cái ống nghe rơi vào ngực bạn 

như bạn vẫn rơi vào tình yêu 

như con ong rơi vào một bông hoa

như bài thơ nhấm nháp tình yêu từ lọ mực

như suốt đêm họ vẫn thức

thì cái ống nghe là cả một thế giới 

được ban phước với những điều kỳ diệu

như những màu sắc của họa sĩ trên tác phẩm 

làm mê hoặc độc giả

như hy vọng đang xảy ra bây giờ

bên máy thở

 

trước khi cái ống nghe tình cờ quên mất nhịp thở của bạn 

như tờ giấy cháy mất bài thơ 

làm họ bật khóc 

thì bạn vẫn cứ mơ 

 

giấc mơ của những cơn ngộp thở…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s