Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Quách Thoại | The afternoons in Vietnam (15)

Quách Thoại
(1930-1957)
Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon and was a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. He was a dreamer, generous, and lived life to its fullest. Addicted to opium, he died in hospital alone from tuberculosis.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Quách Thoại, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The afternoons in Vietnam

 

I have the surpassed the afternoons

The afternoons of the past

Always in solitude

Windy and raining

Upon the afternoons in Vietnam

The utter endearment

As for today

I’m here walking(as they say)

Gosh the long tattered walkway

The yellow leaves in the Easterly wind

The sickly figures

The baby beggars

The men

Their bleeding hands

The afternoons of war

The shaken elderly mothers

Frightened by the sound of mill guns

Near is the night

They’re passionately killing each other

Always I will remember

The moments in the afternoon

On Hồng Lĩnh hill

Far far towards the West

Out there in Northern Vietnam

Where my enemy

My compatriots

Killing each other

Gosh what’s more painful than that

Blistered to then hid from each other

Upon the last rites the afternoon returned

Upon Nhị Hà bled

See there the blood rolling down Cửu Long river

The Red river now in a different hue

The afternoon returned to where

Where is home

My homeland

A changeable flag

As I wept

The afternoon returned lost

The barbwires

I’ve used to divide humanity into two

Sadder than

A long sigh

More depressing than

Mournfulness

Dusk! Dusk!

Someone sang

The heroic anthems

Gushing and powerful

Erecting mountains and doorways

The vast afternoons

The return of glaring hope

I’m faced down weeping

Because the afternoon was too bright

Like the sunsets passing by

Gosh the cold afternoons in Vietnam

The impoverished afternoons

The kid and his chunk of sweet potato

The yellow skin on his face

The clumps of yellow clay

The tattered (almond) leaves

The trod laden afternoons

Sad skies dark clouds

Meandering the village footpath sad to return home just as sad

The thatched roofs the altars

The afternoon in the city

Where the light is always in a hurry

Always distracted

There were ladies

People who sell their bodies

For sale, the endless erotic commodity 

The sinful afternoons

Vietnam my country

Reminded each other we did quietly

To love one another

 

Gosh the devastating afternoons in Vietnam

The million people with their heads down

The crippling pain on display

Screaming crying

In a cool red regime

Oh gosh

A nation split in halves

The two heads North and South

As their heart breaks stared at each other

The grief

Until when

Hang in there

Sorrow

I will look straight into the eyes of tomorrow

Raise high the flag of contention

Greatness instead of democracy

Green and hope in one colour unite

A free world laughing

A life in Vietnam, Asia singing.

 

(October 2021)

 

Những buổi chiều Việt Nam

 

Tôi đã đi trên những buổi chiều

Những buổi chiều của quá khứ

Rất cô liêu

Và mưa gió rất nhiều

Trên những buổi chiều Việt Nam

Rất thân yêu

Của ngày nay

Tôi cũng đang đi đây

Ôi con đường dài xơ xác

Lá vàng heo may

Bóng dáng xanh xao

Những em bé ăn mày

Những người anh

Máu chảy cả đôi tay

Chiều chiến tranh

Những mẹ già run sợ

Vì tiếng súng cối xay

Đêm sắp tới rồi

Người ta đang giết nhau quá mê say

Tôi rất nhớ

Đến những phút chiều

Trên ngọn Hồng Lĩnh

Xa xa ở phía tây

Ngoài kia vùng Bắc Việt

Nơi kẻ thù tôi

Và đồng bào tôi

Đang giết nhau

Ôi còn gì đớn đau

Loang lở rồi trốn nhau

Chiều về hấp hối

Trên Nhị Hà chảy mau

Kìa Cửu Long giang cuồn cuộn máu

Giòng Hương đã đổi màu

Chiều về

Biết đâu mà nương náu

Quê hương tôi

Cờ đủ lối thay nhau

Tôi khóc đây rồi

Chiều về lạc lối

Những giây thép gai

Loài người tôi chia làm hai

Buồn hơn cả

Một tiếng thở dài

Sầu hơn cả

Một tiếng bi ai

Chiều! chiều!

Có những người đã hát

Những khúc hát hùng ca

Những lực lượng ồ ạt

Đang xây những thành núi cửa nhà

Những buổi chiều bao la

Mà hi vọng về chói loà

Tôi úp mặt khóc oà

Vì những buổi chiều sáng quá

Cũng như những hoàng hôn đang đi qua

Ôi những buổi chiều băng giá Việt Nam

Những buổi chiều nghèo nàn

Thằng nhỏ với củ khoai lang

Da mặt mét vàng

Những cục đất sét vàng

Xơ xác lá bàng

Những buổi chiều lầm than

Trời buồn mây xám

Lang thang nẻo đường làng u uất về u ám

Những mái tranh những miếu am

Chiều nơi đô thị

Ánh sáng sao vội vàng

Sao ngỡ ngàng

Có những nàng

Những lũ người bán thân

Những vạn món hàng khiêu dâm

Những buổi chiều lỗi lầm

Mà nước Việt tôi

Phải nói với nhau âm thầm

Rằng phải gắng thương nhau

 

Ôi những buổi chiều Việt Nam đớn đau

Hàng triệu kẻ gục đầu

Quằn quại phơi thây

Kêu gào la khóc

Trong chế độ đỏ ngầu

Hỡi ôi

Đất nước chia đôi

Nam Bắc hai đầu

Nhìn nhau mà ruột đứt

Tang thương này

Còn mãi đến bao lâu

Thôi gắng quên đi

Nỗi thảm khổ sầu

Tôi nhìn thẳng ngày mai

Dựng cao cờ chiến đấu

Vĩ đại thay trời dân chủ

Xanh xanh hi vọng một màu

Thế giới tự do cười

Hát ca giữa cuộc đời Việt Nam Á Châu.

 

—–

Nguồn: Giữa lòng cuộc đời, Tạp chí Văn nghệ xuất bản, Sài Gòn, 1962

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

17 replies on “Quách Thoại | The afternoons in Vietnam (15)”

I last visited Hanoi and Saigon in 1995. What a difference between the two cities in those days but I’m sure the north has caught up to a certain extent. Saigon was still a powerhouse of commerce even under Communism and the food was great. Interesting you refer to the Indian poet and writer Tagore. I have just finished watching a series of his plays on Netflix. It was he who wrote “I’ve spent so much time tuning and retuning my instrument that I had not time to play the song.” That is a profound statement on how we could deal with the conduct of our lives.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s