Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (293.16/56)

Lê Vĩnh Tài is a Vietnamese poet, a resident of the West Highlands. A retired medical doctor, currently a businessman in Buon Ma Thuot.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

I called myself a poet

but I can’t use metaphors

dare not convey wholly how I feel

the rivers of vehicles 

on the road

a country beaten 

 

I called myself a poet

but who am I

but a tired child

holding onto my little brother/sister

behind my mother?

 

I called myself a poet

but I’m afraid of living

so much so that I’m all choked up dead

in a room for three days and no one knows

 

I manage, I have my ways

the way I found love

and despair

long ago

 

Can you see?

Can’t you see that?

 

I wanted to believed it was the dream

but in the end

all I wanted was to be truly by your side

you’re so far away

perhaps you’re dead

perhaps you’ve been chased off Duy Tân

the tree lined boulevard

shade for bloodshot eyes burning hot skin

 

all my senses and I

what’s pulsing through my veins

not feeling any pain

any childish 

yearning for summer

up at dawn to meander the streets with friends

and not sleep and dream…

 

(293)

 

tôi tự gọi mình là nhà thơ 

nhưng tôi không thể sử dụng phép ẩn dụ 

tôi cũng không dám mô tả đầy đủ 

những gì tôi cảm thấy

từ hàng ngàn ngàn chiếc xe máy 

quê hương mệt lả trên đường 

 

tôi tự gọi mình là nhà thơ 

nhưng tôi là ai?

tôi chỉ là một đứa trẻ 

kiệt sức ngồi sau lưng mẹ 

bế em 

 

tôi tự gọi mình là nhà thơ 

nhưng tôi sợ cuộc sống 

đến mức ngộp thở chết trong phòng 

ba ngày không ai biết

 

tôi luôn tìm cách đối phó 

như ngày xưa tôi tìm ai đó 

để yêu

và tuyệt vọng

 

bạn thấy không? 

bạn không thấy sao?

 

tôi muốn tin rằng đây là giấc mơ 

nhưng cuối cùng

tôi mong ước tôi có thể thật sự ở bên bạn

bạn xa cách quá 

có thể do bạn đã chết

có thể bạn bị đuổi khỏi con đường 

duy tân cây dài bóng mát da người nóng rát 

lửa đỏ mắt người 

 

tôi với các giác quan của tôi 

chảy trong mạch máu 

không biết đau 

như một đứa trẻ 

thèm mùa hè 

để thức dậy sớm đi chơi với bạn bè

và không phải ngủ mơ…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (293.16/56)”

Wow thanks, that is so lovely to hear 🥰💙.

“Poetry enjoys the idea of being vague so you can come back for more *wink. ❤”

Hahaha i like that one — I will be sure to come back and check you out as much as possible; I love your blog 🙌☺️💙

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s