Categories
ART POETRY/THƠ

Quách Thoại | Seclusion (17)

Quách Thoại
(1930-1957)
Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon and was a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. He was a dreamer, generous, and lived life to its fullest. Addicted to opium, he died in hospital alone from tuberculosis.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Quách Thoại, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

Seclusion 

 

Lay I beneath the trees

Beneath the flowers the canopy

Watchful soundlessly of the drifting clouds

Felt the drowsiness of the earth

 

The sound of whom across this world

It seem I can not hear

There in the falling dew drop

The turning of new grass shoots.

 

Crawled I amongst the beds of flowers

High on the scent of blossoms

Coveted I the spirit of the blooms

Sound asleep through the afternoon.

 

Birdsongs upon dawn

I’m up in the dark

As though in a dream, dazed

Heaven and earth in a dewy haze.

 

Came to see the sunflowers

The morning lover

At the Sun we looked together

Until it was all light.

 

Past the next day it was again the afternoon

Stunned by the sunset

By the rose I’m mesmerized

Leaned in for a kiss.

 

The moon expressive came night

I’m sad and wordless

Came the tiny teardrops

Upon the heart of a pale face.

 

I’m awake through the night

Expressive of my ardour for the moon and flowers

I’m dead amongst the desolation

And not a soul passed by.

 

(October 2021)

Liêu vắng

 

Ta nằm dưới cỏ cây

Dưới cành hoa lá phủ

Lặng nhìn trời trôi mây

Lắng nghe đất buồn ngủ.

 

Tiếng ai đi trên đời

Ta dường không nghe thấy

Kìa một giọt sương rơi

Cành cỏ non động đậy.

 

Ta bò dọc bờ hoa

Say hương ngà ngây ngất

Ta ôm ấp hồn hoa

Ngủ buổi chiều trọn giấc.

 

Bình minh tiếng chim hót

Ta tỉnh dậy đêm trường

Mơ màng như trong mộng

Trời đất mờ mờ sương.

 

Đến thăm hoa hướng dương

Người tình nhân buổi sáng

Ta cùng xem mặt trời

Cho đến khi tỏ rạng.

 

Mai qua rồi chiều lại

Ngơ ngẩn lúc hoàng hôn

Nhìn hoa hường ngây dại

Ta cúi đầu nhẹ hôn.

 

Đêm về chị nguyệt tỏ

Ta buồn không nói năng

Ta đến khóc lệ nhỏ

Trên lòng hoa mặt trắng.

 

Ta thức một đêm trắng

Tỏ tình với trăng hoa

Ta chết nằm liêu vắng

Không bóng người đi qua.

 

—–

Nguồn: Phạm Thanh, Thi nhân Việt Nam hiện đại (quyển hạ), NXB Xuân Thu tái bản, 1990

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Quách Thoại | Seclusion (17)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s