Categories
ART POETRY/THƠ

Quách Thoại | Tomorrow (18)

Quách Thoại
(1930-1957)
Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon and was a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. He was a dreamer, generous, and lived life to its fullest. Addicted to opium, he died in hospital alone from tuberculosis.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Quách Thoại, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

Tomorrow

 

I’m singing alone

Under the autumn sky

Gasping upon the falling golden sky

Gosh the winter in passing

The dry cold withered leaves

Today I hid an indescribable sadness

Hold please the tears 

So I may view the sunset with joy

I’m fully aware of the death and demise

The long night shall pass by

I dream of a future full of light

Gosh the brilliant glorious sunrise

Hallowed sunlight glowing amongst the thousand blooms

The strange happiness

The early first dew soon

The sweet gentle breeze

The fresh green grass at every turn upon the well worn pathways

The gentle forest birdsong

Through every crevices of the hill

The small children

The buds of generations

Gosh the boundless clarity

Hey the age old tears

The rising prosperity

The universe is young and rosy lipped

The direction of change

Forever hopefully remain

Why be sad and depressed

The spring is blossoming

Nature laughing the breeze an odd beat by the moon the stars

The limitless cadence 

The music rising in words of love

Tenderness again great

Sadness passing by

Upon the branches the fruit ripen just right 

Yin yang not halved

Heaven and earth fabricating the now

So raise your voice in songs oh humanity of tomorrow.

 

(October 2021)

Mai

 

Ta hát một mình ta

Dưới trời thu chiều tà

Khi nắng vàng hoi hóp ngả

Ôi những đông qua

Lạnh lùng khô héo lá

Hôm nay ta giấu nỗi buồn khó tả

Xin giòng châu hãy khoan rơi

Để ta nhìn hoàng hôn ta vui ca

Vì ta biết rồi tàn tạ

Bóng đêm dài sẽ đi qua

Ta mơ một ngày mai đầy ánh sáng

Ôi bình minh rạng ngời cao cả

Nắng thiêng liêng rạo rực giữa ngàn hoa

Niềm vui chi kì lạ

Sương sớm mai non

Gió hiền ngon ngọt

Cỏ xanh tươi trên khắp nẻo đường mòn

Chim rừng khẽ hót

Khắp trên ngõ đồi

Những em bé con

Mầm thế hệ

Ôi chao tinh khôi vô kể

Hỡi già nua dòng lệ

Lộc đương lên

Vũ trụ trẻ môi son

Triều tiến hoá

Hi vọng mãi mãi còn

Ai buồn chi thảm hoạ

Mùa xuân đang nở đóa

Thiên nhiên cười gió lạ nhịp trăng sao

Âm điệu bao la

Nhạc trỗi lời tình ái

Yêu thương vừa đã lại

Sầu bi đang đi qua

Trái cành vừa độ hái

Âm dương không phân hai

Hoà hợp đất trời xây hiện tại

Hát ca lên nhân loại của ngày mai.

 

—–

Nguồn: Giữa lòng cuộc đời, Tạp chí Văn nghệ xuất bản, Sài Gòn, 1962

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

11 replies on “Quách Thoại | Tomorrow (18)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s