Categories
ART SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | A VICIOUS CIRCLE (53)

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

A VICIOUS CIRCLE

We were born in the middle of a storm, hence, we worship power. Both you and I are aware of this but neither of us will ever speak of it, neither will admit to such a fact. We don’t know how to walk, don’t know how to run, but would often bang our heels on the ground, as though it’s some kind of peculiar ritual. The Creator has given us the sole job of chasing and capturing monsters with a tail. In the middle of the night, you and I would drag our heels around the mouth of a bottomless chasm in search of these monsters. Down there, the monsters practiced their mystical arts, they swallowed knives and fire to later spit them out in thousands and thousands of sharp pointy broken shards…

Our heels over time grew longer and longer, digging into the ground, grazing these sharp pointy shards, hence they’re always slimy with blood. The paths around the mouth of the chasm were always dripping in fresh blood, like the first few drops of blood the first time in consummation, like the petals of royal poinciana at the start of summer beneath the hems of graceful pale maidens. Sometimes we would catch a glimpse of the jaws of these monsters, healthy gums, straight and even, like the teeth of politicians in Eastern paintings. From the get go, no one has ever seen a monster’s tail. You asked me: “Do they have tails at the front or the back?”. Heck, if they have tails at the front or back then they’re not monsters. Sometimes, a tail would grow from the chest, possibly! On moonlit nights, the bottom of the chasm was more visible, their jaws were more visible and they were full of blood, many were too frightened to even move let alone keep up with the search. But I kept at it, since we’ve unfortunately worshipped power. To me blood is a nutritious food, full bodied flavoursome.

Now and then a clump of fur would float up from the bottom of the chasm, some white like clouds, some black like hair, some were sun bleached yellow like someone’s beard. Some say it’s the monsters’ beard. But I was adamant I was not true. The truth was that around here, we had no faith in each other, no one believed in anyone else’s word. You and I and everyone else for a while now were trained oddly to think one way, say the opposite, say it this way, but act differently. Basically here the truth is non-existent, it’s surrounded by layers of foggy deception.

Now and then someone would open their hands, pretend they’re holding something and say: “I grabbed the tail of that monster, but it fought viciously, slipped away, all I could grab hold was this clump of fur”. We all looked at each other, sighing audibly, we all knew he’s lying. We continued to meander the precipice of the chasm. Our mouths grew longer and longer over time, like the beaks of a chicken, or the bill of a duck. Taking advantage of our situation we would stick hoses in our backs and our butt to suck up the fresh blood. This person sucked the blood of the other, equal opportunity for everyone, the overwhelming liberation, no one missed out, no one disadvantage, everyone had the same chance to suck as much blood as the other. Yet still there were people who were fatter, thinner, some even died during this painful adventure.

But, even after death they continued to move, following the cycle of convention, as though it’s fate. Their spirit followed us. Now and then, the spectres would say, in ghostly echoes: “Where else can we go, beside, this circle, these five colour clumps of hair, flying…”. Even the heels of these spectres bled, over time you would find leeches hanging off them, blistling, black and blue bruises. Too afraid to stop, I would pee on the feet of the people in front, like me everyone continued to move forward. The people in front had their legs peed on by the person behind them, inspired by it all we began to sing: “We’re on the road moving forward…”. I screamed: “No, we’re going around in circles!”. Right at that very moment my bottom itches, I knew then, someone had just stuck a hose in it to suck my blood.

We were born in the middle of a storm, so none of us were ever dry. We’re wet from head to toe, always cold. I would now and then try to hug the person next to me but it’s always too slippery, like trying to hold onto a cod swimming in a pond. Now and then someone would also try to grab hold of me but of course they would alway miss. My body was slippery like I’ve been lubed with lard. The hoard continued to meander the mouth of the pit, sucking each other’s blood, trying to grab hold of each other and miss, cry, then laugh, lots of fun! At the head of our pack, the leader continuously chants repeatedly the same thing until it was meaningless: it’s nothing, it’s nothing, it’s nothing… 

Yeah, it was nothing, but if we keep walking like this it would be heck boring! So I came up with a new game. We would tag the person in front with a dab of blood, I painted my face with it, gave myself a beard. My beard was the colour of blood, a full beard around my mouth. When I laughed, it must look exactly like the jaws of a tiger cub, bright red from inside to out. As I walked I laughed, people stared at me, as they walked they watched acting out, fall into the chasm and disappeared.

Amongst the people snaking around the chasm stomping their heels, many were like me, they also wanted a bit of fun, they poke and prodded. They use blood to paint their own beard, bright red. Each time they smile, their smiles would be oozing with blood. All the mucking around escalated into almost a riot, until the guy at the lead had to scream: it’s nothing, it’s nothing… One day, not sure which day exactly, and for what season, that year, I lost my vision. In the beginning, it was a little blurry because of the rain and smeared blood, eventually I was completely blind, I couldn’t see a thing. I told the guy next to me, and he said, keep banging on your heels, keep going! Of course we had to continue, what blind person wants to sit still? Then another day, someone behind me cried: “My eyes!”. I reassured him: “It’ll be okay, keep going!”. And of course we continued to slamped our heels on the ground. Then there were more and more similar cries of anguish, maybe, blindness was contagious. We were blind, but we were definitely fine, we leaned on each other as we moved, the person in front led the person walking behind them, how can anyone possibly get lost? If we were lost we would all be lost together, what is there to worry about! People only worry about being lost when they’re alone! While we snake around together, playing as we move forward, slamming our heels as we sing, it was always a party.

You’re blind, you’re just having fun, everything should be fine, but if you wanted to find anything, it would still be hard, right? While the creatures we’re looking for were cunning and hid themselves well, while we were always full of suspicion, whether it was talk, or action the disparity widened further over time, like the lies in the rhetorical word play used by avant garde writers and poets. While, all our heels were drenched with blood. What is there to do?

Many questions have no answers, hence, all we do is argue with each other, swear, plus now and then poke each other’s eyes out. It was no longer fun, but I would never give up so easily. Deliberately I would avoid any kind of arguments, dodge the vicious attacks around me. The truth is they are just like me, just as blind, just as angry. In the saddest moments, an eerie echoes would rise from the depth of the chasm. We anxiously asked each other: “Maybe the monsters are dying?”. No one had the answer, the leader no longer chants, he was now somewhere amongst the tired crowd, lost, or perhaps slipped and fell into the chasm and no one had noticed.

I was tired, my feet hurt, I couldn’t move. I sat down right at the edge, ignoring the people who continued to snake around the rim of the chasm. I had no blood left, the people around me to the last drop have taken all of it. From the moment I was blind, in front of my eyes appeared a distant foreign sun. Though the more you stared at it, the more you saw the darkness in the night. I sat down, watched the vengeful light shine straight down the dark pitiful pit. From the depth of the chasm, clumps of hair rose flying, ripped across the sky like thousands slashes of a blade, millions and millions of chilling arrows, forming a blanket of silvery light, like snowflakes in the middle of winter./

CHƠI TRÒ VÒNG QUANH

Truyện ngắn của Nguyễn Văn Thiện 

Chúng tôi sinh ra giữa một cơn giông, vậy nên, chúng tôi tôn thờ bạo lực. Cả bạn và tôi đều biết rõ điều đó nhưng không ai nói ra, không ai thừa nhận. Chúng tôi không biết đi, không biết chạy, mà thường xuyên lấy gót chân nện xuống đất, như một nghi lễ kỳ bí. Nhiệm vụ Thượng đế giao cho chúng tôi là phải đuổi theo và bắt cho được một con quái vật có đuôi. Nửa đêm, tôi và bạn phải mò mẫm bằng gót chân quanh miệng vực sâu không đáy. Dưới đấy, con quái vật đang chơi trò ảo thuật nuốt dao và nuốt lửa, sau đó phun ra hàng vạn mảnh vỡ sắc nhọn…

Gót chân chúng tôi, sau những tháng ngày dài nện sâu xuống đất, gặp những mảnh vỡ sắc nhọn, đã đầm đìa máu. Con đường quanh miệng vực in dấu bao nhiêu là máu tươi, như những giọt máu đầu tiên, như những cánh phượng đầu hè dưới tà áo trắng thướt tha thiếu nữ. Thỉnh thoảng chúng tôi có nhìn thấy miệng con quái vật ngoi lên, răng chắc, đều, như răng các lãnh tụ phương đông trong tranh vẽ. Từ bấy đến nay, cũng chưa ai nhìn thấy đuôi quái vật bao giờ. Bạn hỏi: “Nó có đuôi đằng trước hay đằng sau?”. Chịu, nếu là đuôi đằng trước hay đằng sau thì nó không còn là quái vật nữa. Có khi, đuôi mọc trên ngực, cũng nên! Những đêm trăng, nhìn xuống đáy vực, thấy miệng nó nhô lên, toàn là máu, có người sợ không dám bước tiếp. Nhưng tôi vẫn đi, vì chúng tôi trót tôn thờ bạo lực. Đối với tôi, máu là thức ăn bổ, đầy thi vị.

Từ dưới miệng vực, thỉnh thoảng có một chùm lông bay lên, khi màu trắng như mây, khi màu đen như tóc, khi màu vàng như râu. Có người bảo, đấy là râu quái vật. Tôi thì không tin. Thực ra trong chúng tôi ở đây, không ai tin ai hết. Từ lâu tôi và các bạn đã luyện được một thói quen kỳ lạ là nghĩ một đằng, nói một nẻo, và nói thế này, nhưng làm lại khác. Cái gọi là sự thật không hề tồn tại ở đây, nó bị che đậy bởi lớp sương mù giả dối vây quanh.

Thỉnh thoảng, có người giả bộ chìa một vật gì đó trong tay mình ra và nói: “Tôi đã nắm được cái đuôi con quái thú khủng khiếp ấy, nhưng nó giãy tợn quá, lại trượt mất rồi, chỉ còn một nhúm lông đây”. Mọi người nhìn nhau, thở dài, biết tỏng cái trò láo toét ấy. Chúng tôi vẫn di chuyển bằng gót chân vòng quanh miệng vực. Miệng chúng tôi dài ra theo năm tháng, như mỏ gà, mỏ vịt. Chúng tôi tranh thủ cắm vòi vào lưng vào mông đồng loại của mình để hút máu tươi. Người nọ hút máu người kia, công bằng lắm, tự do lắm, cuối cùng, có ai thiệt đâu, ai cũng được hút như nhau. Vậy nhưng vẫn có người đẫy đà béo tốt, có người ốm nhom, có người gục chết ngay trong cuộc hành trình đau đớn. 

Nhưng, dù chết rồi họ vẫn tiếp tục di chuyển, theo vòng tròn quy ước, như là định mệnh. Âm hồn họ lết theo chúng tôi. Thỉnh thoảng, họ nói, như tiếng ma hời vang vọng: “Thì biết đi đâu được nữa, ngoài ra, trong vòng tròn này, những chùm lông ngũ sắc, đang bay…”. Gót chân ma hời cũng tứa máu, lâu ngày đỉa vắt bám vào, tua tủa, tím bầm. Tôi không dám dừng lại, tôi tè vào chân người đi trước, trong khi tôi và mọi người vẫn điềm nhiên bước tới. Người bước phía trước, được nước tiểu tưới vào chân, cao hứng hát: “Chúng ta đang đi tới trên đường…”. Tôi hét toáng lên: “Không phải, đi vòng quanh chứ bộ!”.  Đúng lúc đó, cảm giác ngứa ran sau mông, tôi biết, có người vừa cắm vòi vào đít tôi để hút máu.

Chúng tôi sinh ra giữa cơn giông, nên không ai còn khô ráo. Chúng tôi bị ướt từ đầu đến chân, lạnh buốt. Thỉnh thoảng tôi quờ tay ôm người bên cạnh nhưng không được vì trơn, trượt, như vồ một chú cá lóc bơi trong bể nước. Thỉnh thoảng cũng có người vồ lấy tôi nhưng đương nhiên là vồ hụt. Người tôi trơn như bôi mỡ. Đoàn người đi vòng quanh miệng vực, hút máu nhau, vồ hụt nhau, rồi khóc, rồi cười, vui đáo để! Kẻ dẫn đầu chúng tôi vẫn luôn mồm niệm chú, những câu nói quen thuộc đến vô nghĩa: không có gì, không có gì, không có gì… 

Ờ, không có gì thì là không có gì, nhưng cứ đi đứng lòng vòng thế này thì oải quá! Tôi bày thêm trò để chơi. Thò tay chấm một vệt máu trên lưng người đi trước, tôi quệt vào mặt mình, vẽ râu. Râu tôi màu máu, mọc lên quanh miệng. Khi tôi cười, chắc chắn giống miệng cọp con, đỏ lòm bên trong ra bên ngoài. Tôi vừa bước vừa cười, mọi người ngoái đầu nhìn tôi, có người vừa bước vừa mải xem tôi diễn trò, ngã luôn xuống vực, biến mất. 

Trong bầy người rồng rắn bám nhau nện gót, cũng có nhiều người như tôi, họ muốn vui, muốn đùa, muốn chọc. Họ lấy máu bôi quanh miệng làm râu, đỏ lòm. Rồi họ cười, những nụ cười đầy máu. Đội hình bắt đầu rối loạn vì những trò tai quái, đến nỗi người dẫn đầu phải liền mồm hò hét: không có gì, không có gì…

Một hôm, không rõ là vào ngày nào, mùa nào, năm nào, mắt tôi bị mờ. Thoạt đầu, chỉ hơi nhòe vì nước hoặc vì máu, sau đó thì mù hẳn, không còn thấy gì nữa. Tôi nói điều này với người bên cạnh, hắn bảo, cứ nện bước tiếp! Tất nhiên là vẫn phải bước, có người mù nào chịu ngồi yên một chỗ đâu? Một ngày khác, người phía sau tôi kêu lên não nùng: “Ôi, con mắt của tôi!”. Tôi nói chắc: “Không sao đâu, vẫn lết tiếp!”. Tất nhiên là vẫn nện gót tiếp. Rồi nhiều tiếng kêu tương tự, có khi, bệnh mù cũng dễ lây. Chúng tôi bị mù, nhưng chắc chắn là không sao, chúng tôi bám vào nhau mà di chuyển, người trước dẫn người sau mà bước, làm sao có thể lạc đường? Mà nếu có lạc đường thì lạc nguyên một đám, lo gì! Người ta sợ lạc đường khi chỉ có một mình thôi! Chúng tôi lại vừa rồng rắn kéo đi, vừa bước vừa chơi, vừa nện gót vừa hát, vui như trẩy hội.

Bạn bị mù, bạn chỉ đi chơi thôi, sẽ không sao, nhưng nếu muốn tìm một vật gì đó, chắc chắn là khó khăn, phải không? Trong khi, vật mà chúng tôi phải tìm lại là một con quái vật tinh ranh khó lường thoắt ẩn thoắt hiện, mà chúng tôi thì bụng đầy nghi hoặc, giữa nói, làm và nghĩ ngày càng khác xa nhau, như những phép tu từ điêu luyện vẫn được các nhà văn nhà thơ tráo trở ưa dùng. Trong khi, gót chân ai cũng đã đầm đìa máu. Làm sao bây giờ?

Nhiều câu hỏi không có lời đáp, vậy nên, chúng tôi quay ra cằn nhằn nhau, chửi rủa nhau, và có đôi khi móc mắt nhau nữa. Cuộc chơi đã mất vui, mà tôi, chỉ là một kẻ ham vui. Tôi cố tránh xa những cuộc cãi vã, né ngay những đòn thù thâm ác của những người đi cùng. Thực ra, họ và tôi, đều là những kẻ mù lòa như nhau, nông nổi như nhau. Giữa lúc buồn bã nhất thì bỗng nhiên từ dưới vực sâu vọng lên những âm thanh ma quái. Mọi người nháo nhác hỏi nhau: “Hay là quái vật sắp chết?”. Không ai trả lời, người dẫn đường từ lâu đã không còn niệm chú, lẫn lộn vào giữa đám đông mệt mỏi, ngây dại, hoặc là đã trượt chân lao đầu xuống vực mà không ai biết.

Tôi mỏi rồi, chân đau lắm, không lết nổi nữa. Tôi ngồi bệt bên lề, mặc cho đoàn người rồng rắn bước tiếp. Tôi hết máu rồi, những người bên cạnh đã hút đến giọt cuối cùng. Kể từ lúc mắt bị mù, trước mắt tôi lại sáng rực một mặt trời xa lạ. Mà càng nhìn vào, càng thấy đêm đen. Tôi ngồi xuống, nhìn ánh mặt trời rực rỡ oan khiên chiếu thẳng xuống vực sâu tăm tối ấy, mà thương. Từ dưới vực, những chùm lông lại bay lên, rạch ngang dọc giữa bầu trời như hàng vạn nhát dao, hàng triệu mũi tên lạnh cóng, rồi kết thành một tầng màu ánh bạc phủ kín , như hoa tuyết mùa đông./

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s