Categories
POETRY/THƠ

Phan Nhiên Hạo | A Guide on how to write (6)

the pleasurable experience fraught with danger
while history is sleepy in complacency

By Phan Nhiên Hạo, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

A guide on how to write

 

Write as sweetly as a nail is nailed into wood.

Write as fast as the wind through an infected village.

Write as quietly as the coal shimmering slowly in the heart of the earth.

Write with the veracity of a lion about to pounce on its prey.

Write with the care of a ship meandering through a fog in the early light.

Write with the sensitivity of a dragonfly facing a storm.

Write joy upon the sand and connect them.

Write sadness upon the water and wait for the currents to carry them away.

Write loneliness upon a lantern then patiently wait for the candle to completely burnout.

You could write as shortly as you like but don’t forget the verbs,

the stagnation causative of the flooding of each and every punctuation.

Write after the sunset but never upon the rise of the eastern light,

that’s the bewitching hour upon the return of the spirits,

in a hunt for the burnt offerings.

Write as much as possible when drunk then throw it down the river when lucid,

within the inebriation try not to exaggerate.

Write the lost of death but never invite the trumpets,

the kind of music covered in plastic that can but suffocates the dead. 

 

Write whatever you want but write it probably

at a high melting point the vernacular slithering.

Write with the chill of a winter’s day in Oymyakon.

Write until you’re as sweaty as a day spent in a Dallol summer.

Write like the rolling meadows or New York either is fine,

but don’t wave a stick around, drunks are not blind,

even though they may barely stand up.

rite in desperation but wait for the moon to at least fall upon the church steeple.

Write with hope as though you’re waiting for your wife to give birth in Từ Dũ.

Write as though nothing was ever forgotten like six years ago,

the beautiful woman with twelve fingers in Bangkok.

Write with the imagination of a child,

listening the night long to the call of street vendors.

Write handsomely but avoid the contradicting double meanings.

Write beautifully but avoid the cheap make up.

Write amidst the crowd but independently,

wear around the neck the board “Do not disturb.”

At the square where nameless people were shot down,

note their faces in blood and not wash your hands,

until the bubbling freedom spreads like soap suds,

erases the dirty stain of history.

 

Hướng dẫn cách viết

 

Viết ngọt như đinh đóng guốc mộc.

Viết nhanh như gió qua ngôi làng dịch hạch.

Viết lặng như than đá cháy trong lòng đất.

Viết dữ như sư tử sắp tử thương.

Viết thận trọng như con tàu đi trong sương mù buổi sớm.

Viết mẫn cảm như chuồn chuồn trước cơn giông.

Viết niềm vui lên cát và nối chúng lại.

Viết nỗi buồn trên mặt nước và đợi sóng mang đi.

Viết cô đơn vào đèn lồng kiên nhẫn nhìn đến khi nến tắt.

Có thể viết ngắn nhưng đừng thiếu động từ,

sự trì đọng khiến các dấu chấm câu ngập úng.

Viết sau lúc mặt trời lặn nhưng đừng viết buổi hừng đông,

đó là thời khắc  những bóng ma trở về,

trong cuộc săn lùng tiền vàng mã.

Viết thật nhiều lúc say rồi ném gần hết xuống sông khi tỉnh rượu,

trong cơn ngà ngà cố gắng tránh ba hoa.

Viết mất mát xuống cái chết nhưng đừng mời đội kèn,

loại nhạc bọc nylon khiến tử thi ngộp thở.

 

Viết lung tung cũng được nhưng đừng viết loàng xoàng

ngôn ngữ nên ở thể rắn và có độ nóng chảy cao.

Việt lạnh như một ngày mùa đông Oymyakon.

Viết chảy mồ hôi như đang ở Dallol mùa hè.

Viết kiểu miệt vườn hay New York đều tốt, 

nhưng đừng múa gậy, dân nhậu chưa mù,

cho dù đa phần đều loạng choạng.

Viết tuyệt vọng như đợi trăng rơi xuống nóc nhà thờ.

Viết hy vọng như đợi vợ sinh trong Từ Dũ.

Viết không quên như cách đây sáu năm,

thấy người đàn bà đẹp mười hai ngón tay ở Bangkok.

Viết nhớ mơ hồ như khi nhỏ,

nghe suốt đêm dài những tiếng rao.

Viết đẹp trai nhưng tránh lối biền ngẫu.

Viết xinh gái nhưng tránh phấn rẻ tiền.

Viết giữa đám đông nhưng tự tại,

cổ nên mang bảng “Chớ quấy rầy.”

Khi trên quảng trường những người vô danh bị bắn ngã,

viết khuôn mặt họ vào máu và đừng rửa tay,

cho đến ngày tự do loang như bọt xà phòng,

tẩy trừ những vết nhơ lịch sử.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

11 replies on “Phan Nhiên Hạo | A Guide on how to write (6)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s