Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (35/56)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

the clouds looked down at the ground

at the blind buggy pulling a street cart

maybe the driver was blinded by a glare

his daughter too

no one ran

no one hid

 

you’re a child

saw what? the buggy twisted flipped over

and the bunches of vegetables as withered as Mother

 

like the clouds that only knows

how to look down at people

 

not the air, it’s time

there’s a space between the rows of trees

and an old revolution that has disappeared into darkness

nearly an entire block was abandoned

 

you’re there to gather the fear

the way people gather mushrooms

but you’ve been duped

because this is not a poem

you’re just getting closer to the truth

and its terror

once upon a time made you disappear

 

you won’t tell people where it is

the darkness in the forest

where the light may not touch

the crossroads full of ghosts, the leafy Eden

you listened

thought it was a poem

about trees

 

like the spruce

used to make guitars

 

you used to make the music note

in each aching lonely moment

even as you were thrown away

after the hymn…

 

(October 2021)

 

những đám mây cúi nhìn xuống đất

một chiếc xe lôi bán hàng rong đã bị mù

có lẽ người chủ xe bị chói mắt 

cả người con gái của anh ta cũng vậy

không ai bỏ chạy 

hay trốn thoát 

 

bạn là một đứa trẻ

nhìn thấy những gì? một chiếc xe lôi chỏng chơ 

và những bó rau cũng già nua như Mẹ 

 

nhưng đám mây chỉ biết cúi người 

nhìn xuống

 

không phải không gian, đây là thời gian 

có một nơi nằm giữa hai hàng cây

và cuộc cách mạng đã cũ đã tan thành bóng tối

gần một dãy nhà bị bỏ hoang 

 

bạn đi đến đó để hái sự sợ hãi 

như người ta hái nấm 

nhưng bạn bị lừa

vì đây không phải một bài thơ

bạn chỉ đang tiến gần hơn sự thật

và nỗi kinh hoàng của nó

từng làm bạn biến mất

 

bạn sẽ không nói cho mọi người biết địa điểm ở đâu

bóng tối của những khu rừng

nơi ánh sáng không được đánh dấu

những ngã tư đầy ma, thiên đường đầy lá

bạn lắng nghe 

nghĩ đó là bài thơ 

để nói về cây cối 

 

như những cái cây người ta vẫn lấy gỗ 

làm ra những cây đàn 

 

bạn làm một nốt nhạc

mỗi nỗi đau mỗi sự cô đơn 

dù bạn đã bị vứt bỏ 

sau khi là thánh ca…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (35/56)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s