Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (38/56)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

the night oppressive

outside a storm was viciously brewing

the lions were locked up in the isolation areas

like zombies

 

the bluish pale stars, the signs you missed

from the eternal

up high

 

now people are searching for messages from you

even when romance can’t be cooked up and served

 

teach me so I’ll know how to amend

the iron curtain of the future

gosh the unnecessary clouds

from a sickly soul

the son of this earth may fly

towards the epitome of liberty?

 

the isolation area dense like a forest

but it’s too bright, way too bright

where the moon is brilliant within my heart

because of the tranquility of the forest

 

tonight I’m shaken

upon each flower, each curled up leaf

as though my daughter have just graduated from university

she and her friends stuck together

like a string of pearls coated in droplets of first-contact

 

there the waves quietly drifts by

the reflections of the stars

sinking into the depths, drowned out

they allowed me only now a bath

perhaps they think when I’m not sad

I’m not grubby or that bad

 

perhaps the eyes gets in the way of sadness

there where there are suffocating mountain peaks

suffocating clouds

I can not breathe

 

I’m waiting for the impending autumn storm

since the night wind has already been

sounding like the crowing of a rooster: cock-a-doodle-do

until my soul fully fall

 

Facing fear I’m like a moth

confused

even as you tried to pacify the temper of the night

by you on a long flight

when suddenly you decided to accelerate 

 

cock-a-doodle-do

don’t omit a single music note

as the storm pass by

as though the shroud embodied the mist

sliding down from up high

gosh when 

when may I see your crown

as regal as the virus?

 

now you’ve covered up all the dark deep chasm

like poem that has not found it’s aim

like a storm viciously brewing

an onion budding

so much so doubled was my debt

doubled the suspicion

doubled the fear

it turned out you’re the one who has turned me into a virus

 

like doubled were her breast

doubled were her thighs

an image of humanity that can never be destroyed

there’s no tranquility in life as there is none in the tombs

there’s no eternal peace

 

cock-a-doodle-do

I want to be the alluring soul

detrimental to other souls

me, the enchantment of the mountains

the nation

battered bones

in remnants of the flesh

 

(October 2021)

 

một đêm u ám 

mưa bão hoành hành ngoài trời

những con sư tử đói bị nhốt trong khu cách ly 

thành đám đông ma quái 

 

những ngôi sao xanh xao, bạn đã bỏ qua một dấu hiệu

từ đỉnh cao 

vĩnh cửu

 

giờ mọi người phải tìm kiếm thông điệp của bạn 

dù lãng mạn không thể nấu lên ăn

 

hãy dạy tôi để tôi có thể điều chỉnh

bức màn sắt tương lai 

ôi những đám mây lãng phí

từ một tâm hồn ốm yếu

đứa con trai của trái đất này có thể bay 

lên đến đỉnh tự do không? 

 

khu cách ly rậm rạp như rừng 

nhưng nó sáng quá, quá sáng

nơi ánh trăng rực rỡ trái tim tôi

bởi sự yên tĩnh trong khu rừng 

 

đêm nay tôi run quá

trên mỗi bông hoa, mỗi chiếc lá cuộn tròn

như con gái tôi mới vừa mới thi tốt nghiệp 

bạn bè nó và nó dính với nhau 

như chuỗi ngọc với những giọt sương F1

 

kìa những con sóng lặng lẽ trôi

những ngôi sao được phản chiếu 

chìm xuống cho đến khi ngập sâu 

họ mới vừa cho tôi tắm

có vẻ như họ nghĩ khi không đau buồn

tôi không dơ bẩn 

 

có lẽ vì đôi mắt che lấp nỗi buồn

kìa những đỉnh núi ngột ngạt 

những đám mây ngột ngạt 

tôi không thở được 

 

tôi chờ một cơn bão mùa thu sẽ sớm nổ ra

vì gió đêm đã thổi

nghe như tiếng gà gáy: ó ò o 

cho đến khi linh hồn tôi hoàn toàn rơi xuống 

 

tôi như con mồi trước nỗi sợ hãi 

hoang mang 

dù bạn dỗ dành những cơn thịnh nộ của đêm

cùng bạn trên chuyến bay dài 

đột nhiên bạn tự ý tăng tốc độ

 

ó ò o 

đừng bỏ qua một nốt nhạc

khi gió bão thổi qua 

như tấm vải liệm có sương mù

nó từ trên cao rồi lướt xuống

ôi bao giờ bao giờ 

tôi có thể nhìn thấy cái vương miện của bạn 

lộng lẫy như con virus? 

 

bây giờ bạn bao phủ các vực sâu 

đen, như bài thơ chưa tìm thấy nội dung 

giữa cơn bão hoành hành 

cọng hành lên giá 

làm món nợ của tôi bị nhân đôi 

nghi ngờ nhân đôi 

sợ hãi nhân đôi 

hóa ra bạn làm tôi thành con virus 

 

như vú của nàng cũng được nhân đôi

đùi nàng cũng nhân đôi 

một hình ảnh về sự không thể diệt vong của nhân loại 

không có bình yên trong cuộc sống cũng như trong lăng mộ

không có hòa bình vĩnh cửu

 

ò ó o 

tôi muốn là một linh hồn 

quyến rũ làm nguy hiểm cả những linh hồn khác

tôi, một kẻ bỏ bùa mê hồn núi

của quê hương 

nát xương 

còn thịt 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (38/56)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s