Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (40/56)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

the memories will still be there

as we sat in our quiet alley

take our mask off and chomp on our bread roll

 

ahead the days are long, we’re lazy

we’re allow to drift into these rainy nights

to dream again the times

we’re side by side

 

life now is nothing but 

the pungent damp smell of tar road

waiting for the end of the week after

the deserted alleyways

the Sunday picnics 

replaced by online games

 

the world growing bigger and bigger

until the murderers quietly changes the game

but the moments are more peaceful

so we may again dream

 

social distancing?

a kind of virus?

an experiment in a world laboratory?

 

the desolate dance of autumn

the empty playgrounds and shopfronts covered in sunlight

a metropolis fading away with the last bit of petering light of freedom

each wedding as quiet as the other

since the initial confrontation is pointless by drones

and pilots

 

since the most forgotten prayed for death in silence

waiting for the sad faces of children

more attractive now are tongues due to the avoidance of the savage infection

the apolitical sadness of anguish

completely neutralized as though fear is not contagious

and it was possible to manufacture freedom

like a verse just vaccinated ended positive with covid

checked itself awkwardly into isolation

 

(November 2021)

 

ký ức sẽ vẫn còn 

khi chúng ta lại ngồi trong con hẻm yên tĩnh

tháo khẩu trang ăn một ổ bánh mì 

 

ngày dài phía trước, lười biếng

chúng ta được thả vào những đêm mưa

mơ lại những khoảnh khắc

đã từng bên nhau 

 

toàn bộ cuộc sống bây giờ 

là con đường với mùi nhựa ẩm ướt 

chờ đến cuối tuần tiếp theo

các con ngõ vắng lặng

buổi dã ngoại vào Chủ nhật 

được thay thế bằng trò chơi trực tuyến 

 

thế giới rộng lớn hơn

cho đến khi kẻ giết người thầm lặng thay đổi cuộc chơi

nhưng thời gian lại yên tĩnh hơn

để chúng ta mơ một lần nữa 

 

giãn cách xã hội?

một loại virus? 

một thử nghiệm trong phòng thí nghiệm toàn cầu?

 

những cảnh nhảy múa của một mùa thu vắng lặng 

những sân chơi trống trải và những mặt tiền phủ đầy nắng 

đô thị đang mờ đi với ánh sáng tự do tàn lụi cuối cùng 

các cuộc hôn nhân lặng lẽ như nhau 

bởi cuộc đối đầu vô ích với máy bay không người lái 

và các chàng phi công 

 

khi đa số bị lãng quên im lặng cầu xin cho cái chết 

chờ đợi khuôn mặt trẻ em buồn 

những cái lưỡi bị mê hoặc vì sự xa lánh của nhiễm trùng man rợ 

trong nỗi buồn phi chính trị về nỗi thống khổ 

được hóa giải hoàn toàn như sự sợ hãi không thể lây nhiễm 

và quyền tự do được thể chế hóa 

như một câu thơ vừa chích vắc xin xong lại dính F0 

lông bông vào trại 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

9 replies on “Lê Vĩnh Tài | SAIGON IN LOCKDOWN (40/56)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s