Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | REQUIEM (307)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

REQUIEM…

 

1.

I’m a poet 

I’m an artist

.

I am art

I have 

become art

.

I’m the making of your secrets

like how you’ve loved her

how she’s now immortalized 

.

it’s my song

until my last breath

 

2.

you shall compose the faithful devotion

like the echoes of bells the day she left without a trace

.

you’ve never thought the sound of bells were that great

you’ve always believed they sounded like crying

.

it shall rise into the sky

like a grain of dust in the breeze?

.

not that it worried you

will it be a poem or a prose?

.

or a couple dozen chapters of an epic poem

filled with apologies… 

 

3.

one afternoon

sticking your chest out

heaving, breathing

.

taking to the sky, flying

not one person listened

not just one god

just an overwhelming number of people in white 

the very same day, same night

when the world is quiet

and you’re praying

just one more prayer

.

you hope this time

the creator heard your cries

in between the breaths

.

night and light

you’ll wake up

amidst the heartbeat here and a blue sky over there

.

as you are filled with pity for me

you pity death 

thought it could not be

.

since I’m a poet

I’m the making of so many secrets

and I did loved someone once 

by her I’m now immortalized

 

4.

in the end you’ve touched me

each time you fall

in love 

.

so to just crawl in, you will have to

kneel in front of the person being born to replace you

accept a poet can not be reborn

.

set him free in oblivion

with the virus

.

he will open the heart

and don’t be surprised when

together, you and him may

liberate this lump of congealed blood

.

like still flying in front of you

are the terrorists

 

5.

you participated in a procession

young women were crying

but you weren’t sure why

.

perhaps they’re crying

because your boat sank

.

the fisherman howling on the beach

their boats gone with the wind

.

perhaps someone died

perhaps it’s you

.

at your funeral, you shed not a tear

 

1.

tôi là nhà thơ

tôi là nghệ sĩ

.

nghệ thuật là tôi

vì tôi đã tự biến thành

nghệ thuật

.

tôi làm ra bao nhiêu bí mật cho bạn

như đã từng yêu một người

và biến nàng thành bất tử

.

đó là bài hát của tôi

cho đến ngày tôi chết

 

2.

bạn sẽ viết một bài cầu siêu

như tiếng chuông bạn từng quỳ ngày nàng bỏ đi đâu mất

.

bạn không nghĩ tiếng chuông sẽ rất hay

bạn luôn tưởng nó như tiếng khóc

.

nó sẽ bay cao trên trời

hay như hạt bụi trong gió?

.

bạn cũng không thực sự bận tâm

nó sẽ là bài thơ hay văn xuôi?

.

hay nó chỉ là bài trường ca mấy chục chương

chỉ toàn lời xin lỗi…

 

3.

đó là một buổi chiều

khi bạn mở toang lồng ngực mình

để thở

.

để khi bay lên trời

không còn ai lắng nghe bạn

không phải chỉ một vị thần

bao nhiêu là áo trắng

.

cùng ngày đó, buổi tối

khi tất cả thế giới

im lặng và bạn vẫn

đang cầu nguyện thêm một lần nữa

.

bạn hy vọng lần này

Thượng Đế sẽ nghe

tiếng bạn rên khi thở

.

đêm và ánh sáng

bạn sẽ thức dậy

giữa nhịp tim bên này và bầu trời xanh ngát phía bên kia

.

khi thương tiếc cho tôi

bạn đang thương tiếc cho một cái chết

dù điều đó không bao giờ xảy ra

.

vì tôi là nhà thơ

tôi làm ra bao nhiêu bí mật

và từng yêu một người

cùng nàng thành bất tử

 

4.

cuối cùng bạn chạm vào tôi

mỗi khi bạn rơi vào

một tình yêu nào đó

.

chỉ cần để chui vào, bạn sẽ

quỳ gối trước người được sinh ra để thay thế cho bạn

chỉ nhà thơ là không thể luân hồi

.

hãy để anh ta ở trong sự lãng quên

với những con vi rút

.

anh ta mở rộng trái tim

và bạn đừng ngạc nhiên

cùng nhau, bạn và anh ta có thể

giải phóng cục máu đông này

.

như bọn khủng bố vẫn bay

đâu trước mặt bạn

 

5.

bạn tham gia vào đám rước

có những cô con gái khóc

nhưng bạn không biết họ khóc về điều gì

.

có lẽ họ khóc vì họ nghĩ bạn bị

đắm tàu ​​

.

trên bờ biển các ngư dân hú lên

con tàu của họ đã bị mất trước gió

.

có lẽ ai đó đã chết

cũng có thể là bạn

.

tại đám tang của chính mình, bạn đã không rơi nước mắt

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Lê Vĩnh Tài | REQUIEM (307)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s