Categories
ART POETRY/THƠ

Tô Thuỳ Yên | A professional Beggar (12)

Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tô Thuỳ Yên, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

A Professional Beggar

 

Even the wandering spirits are asleep

On the road still is the beggar

The repeating foregone mournful words

Sound within the neighbourhood?

The begging for sustenance yet satisfied

Self condemning self, bear it(what else is there)

Please disregard it not, it’s a matter of wanting to belong

At the moment, the world is shut down in the dark

What door is there left to knock on?

The ensuing dog barking

The suspicious shadow

The loitering breeze in the canopies, the last few days

The winter arriving early

Heaven and earth strict on piling up the burden

Last night, a mate of mine went cold, died in his sleep

Everyone gathered around him tried to wake him up

But to no avail

How could an external fire seeps through to the bone

When self is not something that could be easily ignited?

The weather unforeseeable

I have to try and keep myself warm

The took their turn in leaving

Please stay for me oh dream

Though persistent is the wind

The shifty cunning turns of events

The opportunities rapidly passed by, left behind a tortured soul

The cries of crisis from a place long gone in the past

Silently glowing is the ancient moon…

There was a time when the ashes were blood and bone

A lifetime of aching blood and bone

Hastily grasping onto spring

The land is cursed, the haunted house uninhabitable

Discarding my history, by nothing, I ran

Lucky there’s still my shadow for company

Night after night scrapping up what’s left of my dreams rolled out as a bed

The Creator of me indulgent, never present

Though freely the decision is up to me

As persistent as the wind continues to blow

Keeping the trees lined up awake

The old are like distant travellers

Returning to an ancient time in bewilderment

And will probably not recognise it

Me randomly laughing and crying, singing like a madman

Remembering this, forgetting that

Anticipating the situation, never stopping

Left in uncertainty?

Sometimes oblivious like children

Often as leaden as the sacred spirit

Were my actions ever right

Which version here is me

Never fitting in?

The karma of a professional beggar, the pitiful cries

A hundred years as an unsettling soul

 

(November 2021)

—–

Khất giả

 

Đến dạ du thần chừng cũng đã ngủ

Sao khất giả còn đi

Lê mấy lời thương thảm cổ đại

Vào sâu mãi xóm trong?

Ra bữa xin chưa đủ

Thân đọa đày thân, phải chịu thôi

Chỉ mong đồng loại chớ xua đuổi

Giờ này, thế giới kín khuya khoắt

Còn cửa nào cho ta gõ đây?

Lũ chó sủa rong theo

Quả đáng ngờ vực, mọi nhân dạng

Mấy bữa rồi, gió cứ lầy nhầy trên ngọn cây cao

Mùa đông năm nay chừng đến sớm

Trời đất vẫn không chừa bỏ thói ngặt nghèo

Đêm qua, lão bạn nằm bên ngủ chết lạnh

Anh em tri hô xúm tiếp tay

Rõ vô vọng

Lửa ngoài thân sao truyền được vào thân

Khi thân chẳng sẵn sàng thứ bắt cháy?

Thời tiết vô lường thay

Ta phải cố giữ mình luôn ấm áp

Người lần lượt bỏ nhau đi

Mộng hãy vì ta nán hủ hỉ

Gió lại gió thường kỳ

Xúc xiểm âm mưu những biến chuyển

Thời thế vút qua đi, bỏ rớt lại oan hồn

Chốn xưa lai vãng khóc dâu biển

Trăng thâu thiên cổ sáng im lìm…

Có lần cát bụi làm xương máu

Hoàn kiếp, còn đau nỗi máu xương

Giặc đại thắng mùa xuân

Đất yểm, nhà ma không ở được

Ta quăng sử tịch, chạy mình không

May còn chiếc bóng theo làm bạn

Đêm đêm vét mộng trải nơi nằm

Thượng Đế chiều ta, không hiện hữu

Mặc ta rộng rãi tùy nghi ta

Gió vẫn gió ngật ngầy

Dã dượi hàng cây không ngủ được

Người già như kẻ đi xa lâu

Về thăm nhìn ngơ ngác cố thời

Chừng chẳng nhận ra

Ta cười khóc bất kỳ, hát điên loạn

Nhớ đó, quên đây

Nhìn biết thị phi, không đứng lại

Đời bỏ đi rồi, trong đục chi?

Đôi khi phơi phới như thơ trẻ

Thường khi nặng chịch như thần linh

Phải ta đang sống chệch

Một dị bản nào đây của chính ta

Mãi không vừa chập?

Nghiệp khất giả, tiếng rao thương thảm

Cõi trăm năm, người nghe bất an

 

5-2005

 

Nguồn: Tạp chí Văn, số 109-110, tháng 1 & 2-2006

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

6 replies on “Tô Thuỳ Yên | A professional Beggar (12)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s