Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Tô Thuỳ Yên | Freedom (8)

Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tô Thuỳ Yên, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

Freedom

 

Sometimes when I’m lonely, I would open my palms and check, pick out the unfortunate lines

See whether there is a God.

I’ve often dreamed of being the guy with the palms void of any fateful lines, active outside of God’s scrutiny, tiny school of life.

Gosh the honour, a planet without a sun!

Usually in the afternoon, the horizon is eroding, bleeding, I would look back at my life, a kingdom fallen into decade, the oppressive grief.

I would torture myself, in the name of revenge void of an enemy, I would torture the guy who plays the God-given role

The role of a spin top thrown into a spin, spinning in one spot.

Why does a caterpillar have to morph into a butterfly, clouds have to turn into rain?

I would persistently change the disguise of my soul.

I would change day after day like circulating fluid.

So that the past, the present, the future are separated from each other, not the same shade.

So that fate can’t track me down(there will be not a trace of me).

(A lifetime consensus of acknowledging God’s authority.)

The anticipation of death strung out like a net after a harvesting season out at sea,

Sturdy poles holding up the air, a roof of infinite imagination,

My flesh ripping as I climbed over the cactus hedge, ran into the vast field.

The angry sun persistently aiming glaring rays of light at insolent eyes.

The freaked out hedgehog is me curling up spitting out needling screeching screams at myself.

(Please understand that, that was a proclamation of freedom.)

A bird imprisoned from the day it hatched, the moment it escapes the cage fell out of the sky to its death.

I pushed myself down into the cold nothingness, in sombre paint, cut the night sky in a shower of meteorites.

And of eternity.

If it’s broken, let it shatter gloriously, like an explosion of fireworks, live. 

 

(November 2021)

—–

 

Tự do

 

Có khi cô đơn, tôi xoè bàn tay gầy guộc ra, xem chỉ nào bất hạnh

Và Thượng Đế có chăng.

Tôi hằng mơ ước trở thành một kẻ bàn tay không có chỉ, đi đứng ở ngoài quan trường soi mói của Thượng Đế nhỏ nhen.

Ôi vinh dự, một hành tinh không thái dương!

Thường buổi chiều, đất trời hoen rỉ, tôi ngó xuống đời tôi, vương quốc suy tàn, sầu đau công hãm.

Tôi hành hung tôi, nhân danh mối thù không đối tượng, tôi hành hung kẻ thủ vai trò hẩm hiu Thượng Đế gán cho

Vai trò con quay bị quất cho quay, quay tròn một chỗ.

Tại sao con sâu cứ phải thành con bướm, mây phải thành mưa?

Tôi cải trang thường xuyên tâm hồn tôi.

Tôi đổi khác ngày ngày như hình thể chất lỏng lưu thông.

Cho quá khứ, hiện tại, tương lai rời rạc nhau, không cùng sắc thái.

Cho định mệnh truy tầm mất dấu tôi.

(Sự nhất trí một đời công nhận quyền uy Thượng Đế.)

Hẹn chết căng ra như chiếc lưới sau một mùa gặt hái biển khơi,

Trên những cây sào khoẻ chống không trung, mái lều vô biên tưởng tượng,

Tôi trèo qua bờ dậu xương rồng cào xé thịt da, chạy ra đồng rộng.

Mặt trời giận dữ phóng tua tủa vào đôi mắt hỗn xược hằng hà mũi giáo sáng choang.

Con nhím hoảng kinh là tôi thu mình xù bắn tiếng kêu ghim ngược vào tôi.

(Xin hiểu tiếng kêu đó là lời xưng tụng tự do.)

Con chim bị giam cầm từ khi mới nở, lúc được xổ lồng lao đầu vào cùng tận không gian mà ngã chết.

Tôi xô tôi rụng xuống hư vô giá lạnh, rạch ngon một lằn sơn bi thảm lên nền trời khuya trong khoảnh khắc của họ sao băng.

Và của vĩnh cửu.

Có tan nát, hãy tan nát thật huy hoàng, một đời như một chiếc pháo bông.

 

Tạp chí Văn Nghệ số 1, tháng 2-1961, Saigon.

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Tô Thuỳ Yên | Freedom (8)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s