Categories
ART POETRY/THƠ

Tô Thuỳ Yên | The scum of the earth (9)

Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tô Thuỳ Yên, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The scum of the earth

 

Long ago there are those who sleep away their afternoons

Dreaming about nothing at all

Upon nightfall, left without a trace

The mountain cliffs scrubbed smooth

So it’s less heartless?

Who dropped the bamboo walking stick on the side of the road?

Dogs howling at the evening moon

The water bay, a wilderness

The eerie call of the ferryman

The bay stretching out in delusions

Beyond vision is the wandering spectre 

Obscuring a prayer yet to come into light

Noisily questioning an impalpable fate

The frightful wildfires

Birds scattered in the blinding air

A time in history which had put you under its spell

You’re a hobo, a bum, a vagabond…

A battered ghost, slipping out of the back door

Scattered with holes through the once upon a time shiny lapel

A soul dotted with holes of memorable moments

The ancient fields and valleys endlessly lost

Where is that cheerful place we can all gather tonight?

The stranger’s bed, the dreams without an owner

When there’s no hometown, then where is home?

There’s here, and there’s there

Then there’s over there as well…

Walk, keep walking until when, then?

Never mind, there’s no point overthinking it

(Nothing but)A heavenly error

Don’t stand there and feel sorry for yourself

Singing, dancing prancing around thoughtlessly

Living without regret

Hiding from the crowd as though you’re wandering, lost

Tears may lose its saltiness perhaps?

Hence even the bamboo shoots are struggling

The water poisoned, the sacred forest, all is temporary 

 

(November 2021)

 

Bụi đời

 

Xưa có người chợt thiếp giấc chiều

Chừng chiêm bao điều chi

Ngay đêm đó, bỏ nhà đi tuyệt tích

Vách núi gió chà nhẵn

Nhìn sao khỏi kinh tâm?

Cây gậy trúc bên đường ai bỏ lại?

Chó tru trăng tối

Bến nước hoang đường

Tiếng gọi đò huyễn ảo

Bãi mênh mang láng rợn

Vong khuất nào kia mãi vẩn vơ

Ám chướng lời kinh chưa vỡ sáng

Bước đánh tiếng thăm dò thiên mệnh ẩn hình

Lửa loạn rừng cuống hoảng

Chim vút thoát thân bay mù khơi

Một thời lịch sử bỏ bùa ngươi

Cho ăn nằm rời rã…

Ma dại thân tàn, quẳng cửa sau

Manh áo sinh thời mục lủng rỗ

Mảnh hồn lỗ chỗ nhớ ngoi quên

Đồng đất trăm năm đi lạc mãi

Nơi nào vui quần tụ tối nay?

Chiếu chăn thiên hạ, mộng vô chủ

Quê nhà đâu nhớ biết, sao hoài hương?

Có bên này, hẳn có bên kia

Rồi bên kia của bên kia nữa…

Đi đến bao giờ mới nghỉ đi?

Mà thôi, nghĩ lắm chẳng thêm gì

Trời đất lỗi lầm

Ngươi đứng ra ngậm ngùi xác chứng

Ca múa không dụng tâm

Sống đời không hậu ý

Chốn đông người như cõi thênh thang

Nước mắt rồi phai độ mặn chăng?

Măng mai, măng trúc, khổ là vậy

Nước độc, rừng thiêng, khó ở lâu

 

3-2005

 

Nguồn: Tạp chí Văn, số 101-102, tháng 5 & 6-2005

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Tô Thuỳ Yên | The scum of the earth (9)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s