Categories
ART POETRY/THƠ

Tô Thuỳ Yên | You(em), heading out (10)

Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tô Thuỳ Yên, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

You(em), heading out

 

You, heading for the mountain, for the sea…

Going into hiding? On a search? Urgently

Tomorrow perhaps, lay down on a grassy bank

I’m at least satisfied I’ve been

May your heart be light as you head out

As the light draws in good fortune

Fulfil the heart desire, surpass the impossible

Alone, roads opening up like fingers fanning 

Crossing the bounds of suspicion

See flowers as flowers…

The spirit shaking, the shrieks cutting

Falling on time, despite myself

Hiding or finding, both impossible

Walk, keep walking, unless walking takes away…

How can a lifetime of impermanence be enough

And never experiencing any kind of passion?

Soon or later there will be the teetering changes

There’s no real status in life, let alone an ego?

Not long before gone is youth, the self delusions

Eyes seeing further closed, closer when opened

The heart heavier with the added scent of the past

Living means pain

You(em) could feel the seas parting(fall apart)

Scattering the remnants on piles of despair

Odd, or imagining oneself to be odd?

It’s late, time for a rest perhaps

Even the gods have failed at least once miserably

I will stop, so the gods can relax

An ego wanting to slowly disappear

An ego praying to fade away

Older thus, wishing for a less manic heart

Finding the right beat to find oneself again

Do you(em) remember the old blossom tree at the end of the street

Will it once more flower in the coming spring?

Earnest is thus, lamenting is so

What kind of love does not tear at the flesh?

You surpassing the mountains, the seas

See what is other than seas and mountains?

Or impassive still will be your touch 

The aching agony to the very end of me

 

(November 2021)

 

Em đi

 

Em đi lên núi, đi ra biển…

Đi trốn? Đi tìm? Giục giã đi

Mai sau, nằm lại bên bờ cỏ

Thôi cũng an lòng ta có đi

Chúc em phơi phới khi ra ngõ

Đèn kéo quân quần may rủi may

Lực hãy tòng tâm, vượt bất khả

Tự ta, đường mở như xòe tay

Băng qua những biên hạn nghi hoặc

Nhìn hoa để thấy đó là hoa…

Rúng động thần hồn, tiếng thét xé

Rớt xuống thời gian, bất kể ta

Trốn không trốn được, tìm không gặp

Đi, mãi đi, chừng đi lấy đi…

Một kiếp vô thường sao đủ rộng

Mà hòng trải trọn một đam mê?

Thế giới sớm chiều chuyển chóng mặt

Đời không thực tướng, biết sao thân?

Lâu dần, bớt trẻ, bảo mình được

Mắt nhắm nhìn xa, mở thấy gần

Tâm khảm nặng thêm mùi quá khứ

Sống đã là hư hoại tự thân

Em nghe sóng muôn biển rời rã

Tắp tàn dư lên bãi thất thần

Sao lạ, hay do mình tưởng lạ?

Khuya rồi, có lẽ phải dừng chân

Thánh chúa một lần đã thảm bại

Ta dừng, cho thánh chúa ngơi thân

Cái ta muốn trốn nhạt dần bóng

Cái ta cầu gặp nhòe đi hình

Thêm tuổi, mong sao lòng bớt bận

Tạo dịp về thăm lại chính mình

Em nhớ cội mai già trước ngõ

Xuân này có trối một lần hoa?

Thiết tha thế, xót xa là thế

Tình tự nào không xé thịt da?

Em qua rồi núi, qua rồi biển

Gặp gì thêm ngoài núi biển ra?

Hay vẫn bàn tay vô cảm ấy

Mơn man đau rát tận cùng ta

 

4-2005

 

Nguồn: Tạp chí Văn, số 101-102, tháng 5 & 6-2005

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

7 replies on “Tô Thuỳ Yên | You(em), heading out (10)”

This is such a great reflective poem of life and its changes as we age. I really liked this amazing and inciteful observation….
Not long before gone is youth, the self delusions

Eyes seeing further closed, closer when opened

The heart heavier with the added scent of the past

Living means pain

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s