Categories
POETRY/THƠ

Tô Thuỳ Yên | You’re so small(em), how could you be the North Seabird (7)

Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tô Thuỳ Yên, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

You’re so small(em), how could you be the North Seabird 

 

You’re so small, how could you be the North Seabird

Endlessly I would mistake it for the foggy East sand…

The gate of the gods, an erection of the Truong Son wave

Each wave drowning each dream

 

Gosh where came the thoroughfare

To at this intersection meet

To infinitely be apart, in our separate paths 

The dust and grime of each other?

 

Guilty of the godly crime, so far from home

The shedding of the youthful hair over our ears

The corrosion of a rocky stature, constantly awake is tào khê river 

At the red bed exhausted by the silent stars

 

While I am hundreds of roots in consequence

Duly accepting the moss covered forest in the dark

Layers upon layers of mushrooms over decay

Like a flowering period coming of age

 

Why are trying to push open that heavy door

The hinge now dry comatose

Across the cold decayed abandoned house the spiderweb

Numbly echoing the cries via the woods, the boulders

 

Awakening the unjustified dead of old

The sound eyes of a bird in folklore 

Startled after a thousand year slumber

Shaking the dust off its feathers, the croaky howls

 

Do you remember (em) the forest cold shadows

Tree roots scattered with drops of sunlight

Yet perished are the tired persistent lulling breeze 

Happiness jokingly far from the truth

 

Eyes closed so the soul may rise

Love until there are tears, until the reasons are no more

Until the eyes are open, one may see

One’s entire life’s worth is not much

 

A tree torn sound to the call of the heart

The resentment of the past paid by a compassionate earth

The summer burning in heated anger

Awe, the scent of fresh blood oozing, unceasing

 

The vast meadows carried each other to the end of the day

Witness the sadnesses in each tree trunk

The tall reeds wrapping around each hindered footstep

The abundant thorny seeds latched onto sleeves, flying

 

How could all roads be crossed?

The trees and the wind together wept

Each bloom in the meadow brilliantly bright

Also sniffling sadly for their pitiful fate

 

May joy pray perish like the flood

The deluge dragging each other to all fields and valleys

Remnants of hope for countless lifetimes 

Born again upon the unforgotten land of old

 

(November 2021)

Em nhỏ, làm chi chim biển Bắc

 

Em nhỏ, làm chi chim biển Bắc

Để anh lầm mãi bãi Đông mù…

Cửa thần phù dựng Trường sơn sóng

Mỗi ngọn xô chìm một ước mơ

 

Ôi những con đường đến từ đâu

Một lần gặp gỡ ngã tư nào

Rồi trong vô hạn chia lìa miết

Có cuốn theo mình bụi của nhau?

 

Biệt xứ ra đi, trời bắt tội

Dài tơ tưởng rụng tóc mai xanh

Trôi mòn vóc đá, tào khê thức

Nhướng mỏi ngàn sao đáy lặng thinh

 

Còn anh hệ lụy chằng trăm rễ

Cam phận cây rừng tối đẫm rêu

Nấm tủa tầng tầng thân mục tới

Như mùa hoa trối tuổi già xiêu

 

Em đẩy làm chi cửa não nề

Bản lề khô kẽo kẹt hôn mê

Nhện giăng tơ mốc nhà hoang lạnh

Tiếng gọi rền vang gỗ đá ê

 

Dựng dậy hồn oan dĩ vãng nào

Con chim thần thoại mắt khoen sâu

Giật mình như đã ngàn năm ngủ

Giũ bụi lông, cất khản tiếng gào

 

Có nhớ không em rừng bóng lạnh

Gốc cây ngời giọt nắng sao thưa

Gió ru mê mệt trưa tàn tạ

Hạnh phúc đùa xa tiếng thực hư

 

Khép mắt cho hồn bay diệu vợi

Mà yêu đến khóc, đến u mê

Để khi mở mắt, ta nhìn thấy

Cả cuộc đời ta có đáng chi

 

Cây rách sâu thân chất giọt lòng

Nghiệp hờn trả nghĩa đất bao dung

Mùa hè cháy rực cơn cuồng nộ

Ồ, máu thơm còn ứa chẳng ngưng

 

Đồi lộng đưa nhau xuống cuối ngày

Thấy âu sầu hiện mỗi thân cây

Cỏ cao quấn quíu chân chùn bước

Ghim xót xa đầy vạt áo bay

 

Làm sao đi hết những con đường?

Gió với cây cùng khóc hợp tan

Mỗi đóa hoa trên đồng chói lọi

Cũng xui phù thế ngậm ngùi thân

 

Cầu hân hoan chết như mưa lũ

Nước kéo nhau đi trẩy khắp miền

Còn vọng hằng hà sa số kiếp

Lai sinh trời đất cũ chưa quên

 

4-1974

 

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Tô Thuỳ Yên | You’re so small(em), how could you be the North Seabird (7)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s