Categories
ART POETRY/THƠ

Tô Thuỳ Yên | The Duty of a Poet (11)

Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tô Thuỳ Yên, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The Duty of a Poet

 

1.

 

As lonely as the Creator

As delicate as the spirit

How could I rise above it

The abyss is the draft

Silent white ice

 

Viewing from afar

The ridiculousness of life

Me accidently holding on

Bruising the flower, pricked by the thorns 

What is there left of youth?

 

I might have to sever 

The vein on those helpless arms

All that extra blood

Much could be saved for a biography?

Or aid in deleting it maybe?

 

Never fame nor fortune

Grew wings for adventure

From philosophy learned how to bite one’s tongue 

I’m exhausted, completely spent

Life, gosh dear life

 

2.

 

The unfortunate gods missed a step

Resentfully upon the earth fell

Saw the revered cathedrals

The drawn naked swords

 

Learned off by heart the holy scriptures

Yet remained the same was my soul

I could not bow

Even in front of nothingness

 

My head smooth and hard

How could God reside?

So from the creditor I hid

Fate demanding for my soul

 

Time steeped in the sunset

Until battered is the flesh

I witnessed the loss of everything 

Except loneliness

 

Life’s tainted by adversity

Paralyzed atop of sadness

The Creator oddly calm

So I risked the dry laugh

 

(November 2021)

Thân phận của thi sĩ

 

1.

 

Cô đơn bằng Thượng đế

Yếu đuối như linh hồn

Làm sao tôi trèo lên

Vực thẳm tờ bản thảo

Trắng im lìm giá băng

 

Ngó thấy tự đằng xa

Cuộc đời hàm tiếu thật

Tôi lỡ dại ôm ghì

Làm dập hoa, xước gai

Còn gì tuổi trẻ nữa?

 

Chắc tôi sẽ cắt đứt

Huyết mạch cánh tay buông

Tất cả máu có thêm

Dòng nào cho tiểu sử?

Có xóa giùm nó chăng?

 

Chẳng bao giờ danh vọng

Mọc đôi cánh lang thang

Triết lý dạy cắn răng

Tôi kiệt sức, kiệt sức

Cuộc đời, cuộc đời ơi

 

2.

 

Thần thánh rủi hụt chân

Rớt xuống trần oan hận

Thấy nhà thờ kính cẩn

Thành lưỡi gươm tuốt trần

 

Có đọc thuộc thánh thư

Linh hồn tôi vẫn vậy

Tôi vẫn không thể lạy

Dù đứng trước hư vô

 

Đầu tôi cứng và trơn

Thượng đế làm sao ngự?

Tôi đành trốn chủ nợ

Định mệnh đòi linh hồn

 

Năm tháng nhúng hoàng hôn

Đến rã rời thể xác

Tôi thấy đã mất mát

Tất cả trừ cô đơn

 

Cuộc sống nhiễm lầm than

Nằm liệt trên buồn bã

Thượng đế điềm nhiên lạ

Tôi đánh liều cười khan

 

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

7 replies on “Tô Thuỳ Yên | The Duty of a Poet (11)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s