Categories
POETRY/THƠ

Hứa Hiếu | THE APRIL RAIN (8)

Hứa Hiếu is an American-Vietnamese poet who currently lives in Lawrenceville, Georgia.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Hứa Hiếu, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

THE APRIL RAIN

.

not some random falling grace

a snappy acceptance

deliverance from hell

not enough to refresh a swallow’s wings

the kind of spring that unfurls

wings of death

.

a cross country childish game amidst the ocean

gasping tiny tiny shipwrecks

shorelines inebriated

in the endless waves of desire(to leave becks)

.

couldn’t ease the hype

heal any scar nor injury

under layers of dust and decay of time

.

the rain steeping damp

dredging through enough of the sludge perhaps

the narrow teenage years

not wet enough for a badge of street cred

more of skin splitting slip and slide rubber tires

spinning round and round a lacklustre life

with no way out

.

the constant sprinkling drops of rain

not enough to cloud

a harden road worthy portrait rendered with cracks

upon shoulders full of youthful locks of hair

behind a mirror of recall

dormant through the years

from the place of origin

waiting for the day for it to fall (another day to begin)

.

the rusting metal helmets burdened memories of gun salutes

not for the dead

but for the living

tiring

miserable medal

upon the left lapel hanging

handicapped

.

The April rain

suspending the sound of teeth grinding on the pin of a grenade

a bomb snuffed out at the foot of a cloudy horizon

a body split in half

this side lost the other side wandering

the entangled middle dangling

the umbilical cord.

.

July 2020

_____

MƯA, THÁNG TƯ

.

không như một hồng ân rơi xuống tình cờ

mà việc chấp nhận luôn gắt gỏng

từ địa ngục

.

không đủ thấm tươi lại cánh én

có mùa xuân nào vỗ lên được

đôi cánh chết

.

rắn mắt trò chơi việt dã giữa biển khơi

ngoi ngóp xác thuyền

rồi lúc bãi bờ vẫn say chưa hết sóng

cám dỗ

.

cũng không đủ dịu cái cường điệu

men thương tật nào

đã đóng váng lâu năm

.

mưa thấm ướt nhẹp

có thể lầy lội đủ

một ngõ hẹp hoa niên

nhưng không ướt đủ xa lộ vòng đai

chỉ trơn trợt thêm những chiếc vỏ xe mòn da toét thịt

lần quần quanh quẩn mãi một đời khô hạn

không lối ra

.

những giọt mưa rấm rứt

chưa đủ ố mờ

chân dung bưng mặt phố phường rạn nứt

của bờ vai lọn tóc âu cơ

hiển hiện đằng sau tấm gương ký ức

trên những tháng năm tá túc

nơi xứ sở độ lượng

chờ ngày ruỗng mục

.

những nón sắt gỉ sét bồng súng chào nghiêm truy điệu

không cho những người đã chết

mà cho những kẻ đang sống

vất vưởng

cùng chiếc huy chương khốn khổ

treo trên ngực trái

tật nguyền

.

mưa, tháng 4

trèo trẹo tiếng nghiến răng cắn chốt rút kíp

trái phá tịt ngòi cuối trời mù mây

thân thể bứt làm đôi

bên này lưu lạc bên kia vất vưởng

vướng mắc khúc giữa lòng thòng

cuống nhau.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s