Categories
ART POETRY/THƠ

Nguyễn Lãm Thắng | THE BIRDS HAVE LOST THEIR MIND (14)

Nguyễn Lãm Thắng

Born August 14th, 1973, writes under many pseudonyms: Nguyễn Lãm Thắng, Lam Thuỵ, Trà Thị Kim Xuyến and as a children’s author: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang, Nguyễn Trần Khải Tú…
Hometown: Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam.
Bachelor of Arts and Literature at The University of Huế, 1998.
Master in Hán-Nôm, the Faculty of Social Sciences and Humanities, The National University of Hà Nội, 2011.
Ph.D. in Linguistics, The Faculty of Science, The University of Huế, 2014.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Lãm Thắng, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

THE BIRDS HAVE LOST THEIR MIND

they forget their own voice

tongue tied

they’re void of the memory of moonlit nights

thinking it’s daylight

mid the night shivering in the icy wind

disorientated by the midday storm

the fallen leaves

hallucinating apparitions of their divine ancestors

mid the night

the call of an owl

the bird call eerie in waves

yearning for the origin

void of feather plucking

shitty eaves

in hate spy on one another 

on the other side, the edge of enlightenment

on this side a reedy bank

overhead the breeze 

in a thousand years, the earth spins still

the chicken scuffling

the roster turning

we shall tell each other how the Sun is death

there is nothing left of our mind but dreams

January 2021

_____

NHỮNG CON CHIM MẤT TRÍ NHỚ

chúng thực sự đã quên tiếng hót

chiếc lưỡi tê liệt

chúng đã quên đêm trăng

chúng tưởng là ngày nắng

nửa đêm chúng rùng mình nghe gió lạnh

bàng hoàng cơn bão trưa

những chiếc lá rụng

chúng mơ hồ tổ tiên linh hiển

trong đêm khuya

tiếng cú kêu

tiếng chim lợn kêu

chúng mơ tưởng giống nòi

trống rỉa lông

mái ngồi ỉa

mà ngóc cổ dòm ngó nhau thù địch

bên kia là bờ giác

bên này bờ lau

hiu hiu gió thổi trên đầu

nghìn năm nữa, quả địa cầu còn quay

con mái loay hoay

con trống trở mình

bảo nhau rằng mặt trời đã chết

chỉ còn giấc mơ trong trí nhớ đã mất

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s