Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | IT’S TWISTED, HENCE MAYBE WHY YOU COULDN’T SEE (18)

Lê Vĩnh Tài, an acclaimed Vietnamese poet, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

IT’S TWISTED, HENCE MAYBE WHY YOU COULDN’T SEE

.

the poem

tattoo on my body

with my two hands

nurture the genteel souls

from the words I read

and the friends I implore

late at night

“Why won’t you stay?”

.

the poem

though you can’t see

it’s still tattooed on my body

every millimetre of flesh

entirely

from the bruising purple ink jar

complimentary for this life

.

the poem 

believes it’s a picture-perfect tattoo

when I stretch and flex

it shatters

like a broken glass

.

the poem

it’s perfect even when it

pretend…

.

HUE

.

blue purple

twisting bruises like hair in a bun

of a galaxy

.

hue

yellow

beckons the skin

.

black 

like the pencil liner for her eyes

.

more serious 

white 

she is quiet

.

pink

the stuff of life

signs of trauma on veins

twisting browns

.

she

tries hard to hide

you

as a shadow

she couldn’t bear to look at

.

like how you

couldn’t handle her glance

the colour of pain…

.

IN THE DIARY SO NOTED

.

I dream of lying in bed

fully cloth

.
but the dream had undressed me
in the dream
you’re a conqueror

.
you came
with fingers on my flesh like a blanket
fingers behind my head like a pillow

.
you fetter
more than scarlet
yet after you say
because I exploded

.

pain
is something you’ll never see

.
you are in me
like salt in the sea
like the sugar in fruits…

.

November 2018

_____

BỊ XOẮN, NÊN CÓ THỂ BẠN KHÔNG NHÌN THẤY

.

bài thơ 

xăm trên thân thể của tôi

từ hai bàn tay tôi 

cầm giữ những linh hồn dịu dàng

từ những lời tôi đọc

và những người bạn mà tôi níu kéo

khi đêm đã muộn

“tại sao bạn không ở lại với tôi?”

.

bài thơ

mặc dù bạn không nhìn thấy

nó vẫn bị xăm trên thân thể của tôi

mỗi milimét thịt da 

tất cả 

từ bình mực bầm tím

cuộc đời này miễn phí

.

bài thơ

nó tưởng mình là hình xăm hoàn hảo

khi tôi co duỗi

nó bị vỡ tan 

như một cái ly vỡ

.

bài thơ

nó hoàn hảo cả khi nó 

giả vờ…

.

MÀU

.

xanh tím

các vết bầm xoắn như một búi tóc 

của thiên hà

.

màu 

vàng 

báo hiệu làn da

.

màu đen 

như bút chì nàng kẻ mắt

.

trầm trọng hơn với 

màu trắng

nàng im lặng

.

màu hồng 

làm cuộc sống

những dấu hiệu bi thương trên tĩnh mạch

ngoằn ngoèo màu nâu

.

nàng 

cố gắng che giấu 

bạn

là cái bóng 

làm nàng không thể nhìn

.

giống như bạn 

không thể chịu được ánh mắt nàng 

màu đau đớn…

.

CHỈ VIẾT TRONG NHẬT KÝ

.

tôi mơ ước mình đang nằm trên giường 

và mặc quần áo

.

nhưng mơ ước đã cởi quần áo của tôi 

trong giấc mơ 

bạn là một kẻ xâm nhập

.

bạn đến 

với ngón tay trên thịt tôi như tấm chăn 

ngón tay ở phía sau đầu của tôi như chiếc gối

.

bạn kết nối

nhiều hơn màu đỏ 

sau đó bạn lại nói 

tại tôi bùng nổ

.

đau đớn

là điều mà bạn không bao giờ nhìn thấy

.

bạn ở trong tôi

như muối trong biển

như đường trong trái cây…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s