Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | Each time the afternoon pulls light into night (46)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

Each time the afternoon pulls light into night

.

it has been awhile since the phone rang

the forbearance as I watched the afternoon 

pulls slowly the light into the night

into stars

shimmering sadness

.

oh loneliness

if it is not love please night allow not the fall of

the songs

the regret

if it is not love I beg thee give not hope

let me drift alone with the river

with the murmurs

to nothingness

.

perhaps love is real

turning the rain white awashed the afternoon

a wet leafy hut at the turn of the road

you’re softer than so much

.

it has been awhile since the phone rang

and I miss

the ringtone cutting short my breathe

each time the afternoon pulls light into night…

.

March 2019

_____

Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm

.
lâu lắm rồi điện thoại không reo
dìu dặt
anh ngồi nhìn buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm
thành những vì sao
buồn lấp lánh
.
này cô quạnh
nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống
bài ca
này xót xa
nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng
cứ để mình anh bơi với dòng sông
với lời thì thầm
quên mất
.
chắc tình yêu có thật
đã hóa thành mưa trắng cả chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu
.
lâu lắm rồi điện thoại không reo
và anh nhớ
những hồi chuông làm anh ngạt thở
mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Lê Vĩnh Tài | Each time the afternoon pulls light into night (46)”

This is so good… as I read it again…. Such depth of feeling and emotion, from the simple phone call to the deepest inner thoughts. These are such great lines:

I watched the afternoon pulls slowly the light into the night
into stars
shimmering sadness

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s