Categories
EDITORIAL

Nguyễn Thị Phương Trâm | 2021 Audit (231)

I was born 1971, Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. My family and I were a part of the first exodus of boat people after the Vietnam war. In March 1981, we settled in Sydney, Australia. I graduated with a bachelor of Pharmacy at the University of Sydney. I have been translating Vietnamese literature for the past five years in my search to better understand my mother’s language and culture. My translations have been shared through blogging over the past year. I am still a registered pharmacist practicing in Western Sydney. I hope to continue translating, and continue to share Vietnamese art and literature, beyond borders on SONGNGUTAITRAM.
(July 2021)

By Nguyễn Thị Phương Trâm

It has been incredibly quick, besides my work at the pharmacy, I’ve locked myself in the house with my best friend Shani(the dog) who’s passed on, for a time the bottle was the closest thing, now Lucifer(the cat), my temporary companion for the rest of the year.
Saw my yet a year old niece a couple of times, send a friend’s dad to the other side of the world. A year I’ve spent the most time in conversations with my parents.
The remaining time I had spent entirely on the blog. I still have around 300 poems and short stories to be re-edited and repost.
Of late, I’ve found myself with little desire to translate anything, I don’t miss what I’ve been doing daily for the last half decade. My journey in learning Vietnamese is still a priority, and it is still a long road, and I believe the vernacular of my mother’s tongue will never be perfect. In truth, there will ever be only two perfect moment in my life, and they are the births of my children.
As a result, I had more time to read, to discover more people are translating Vietnamese literature into foreign languages like English, French.. etc.. though when compared to the reverse is still rather poor. But I am filled with unexpected joy, I am hopeful, I hope that it will become a revolutionary movement in the sharing my mother’s world of literature.
My heart has been lightened by the thought of such a revolutionary movement. What’s left at the moment to be edited are the works by the poet Lê Vĩnh Tài and my clumsy verses of poetry and short proses.
I laughed at myself as I read my ancient thoughts. I must confess, I have never entertained the thought that my translations would ever have any other reader except for myself. The unexpected joy.
 
May peace reign in your home and heart.
—–

Mau thật, ngoài việc làm, tôi tự nhốt mình trong nhà và bạn thân nhất của tôi nàng Shani(the dog) đã  ra đi, một thời gian chỉ với rượu, giờ cuối năm với chàng Lucifur(the cat).

Gặp vài lần đứa cháu chưa đầy một tuổi, tiễn đưa một bố của bạn tôi về miền đất bên kia. Là thời gian tâm sự nhiều nhất với ba má tôi.

Thời gian còn lại là hoàn toàn trên blog. Cỡ 300 bài thơ và truyện ngắn tôi chưa edit lại, vẫn còn format cũ.

Mấy tuần vừa qua tôi thấy mình không cần phải dịch nữa, tôi không nhớ việc dịch chữ như gần nửa trục năm qua. Việc học tiếng Việt vẫn còn nguyên vẹn một con đường dài vun vút, chắc chắn là sẽ không bao giờ hoàn hảo như mong muốn của tôi, nhưng sự hoàn hảo tôi tin rằng trong đời tôi sẽ chỉ là những giây phút hai đứa con tôi đã chào đời.

Cuối cùng là tôi đã có nhiều thời gian để đọc. Và tôi rất vui khi đã khám phá ra càng ngày càng nhiều người dịch văn Việt ra nước ngoài như Anh, Pháp.. v.. v. dù rằng so với những tác phẩm dịch sang tiếng Việt thì vẫn còn quá ít. Nhưng tôi vẫn vô cùng vui, tôi mong là sẽ thành một phong trào thú vị để chia sẻ ngôn ngữ của đất nước mẹ đẻ của mình.

Nghĩ đến một phong trào như vậy làm tôi thấy bỗng nhẹ người hơn. Tôi chúc các bạn ấy đạt được những đam mê như tôi đã. Tôi chúc các bạn như tôi luôn luôn thành công, đây là niềm vui của một cánh đồng chữ tôi giữ mãi mãi trong tôi. Tôi mong họ sẽ nhận được sự hỗ trợ của những nhà văn nhà thơ như tôi, nhất là trong những ngày đầu.

Tôi sẽ giành cuối năm Tân Sửu để sửa tiếp những tác phẩm còn lại. Còn lại là những tác phẩm của nhà thơ Lê Vĩnh Tài và những bài tập làm thơ và những hư cấu vụn của dược sĩ.

Tôi đọc lại những kỷ niệm cũ, tôi thường ngồi cười tôi. Thú thật là tôi nghĩ sẽ không có độc giả, tôi nghĩ rằng chỉ mình tôi đọc những bài dịch của mình. Vui.

Chúc các bạn mọi sự an lành.

Trâm 

December 29, 2021

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

9 replies on “Nguyễn Thị Phương Trâm | 2021 Audit (231)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s