Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 3:15 – White on white

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

White on white paper

concealment on concealment

 

the hidden language

made poetry’s beliefs obsolete

useless like used paper napkin

.

poetry cried

it’s just a poem

Why are people so bitter?

.

the unsent messages, how many jabs were there 

in the air

.

the podiums have lost all their idols

humanity losing its home

the vernacular losing its innocence

poetry losing

the sniffling memories of beggary

that’s normal (right)

.

poetry left with nothing

at the end of an exhausting life

gloriously repents

in a thirty-page verse of great intent

the fame hopefully in the end

the mere association

.

just like that

who’s the bigger hypocrite

than poetry?

.

searching for what again

a displaced ego?

.

two pieces of the sidewalk is all poetry need

eternally composed

in an age-old presence

.

what’s sacred to poetry

like the ancestral altar

the distinguished spirits

.

poetry deals

with everything

aside

itself

.

a roly-poly toy

standing

never falling 

.

because

poetry is so greedy

_____

Màu trắng trên giấy trắng

bí ẩn trên bí ẩn

 

những ẩn ngữ

bỏ mặc ý nghĩ của thơ

như chiếc khăn giấy chùi mép xong không còn sử dụng

thơ khóc

chỉ là bài thơ thôi

sao người cứ đắng cay như vậy?

thông điệp không bao giờ còn gởi đi

thơ chém bao nhiêu nhát dao vào gió

ngôi đền mất hết bức tượng

con người đánh mất quê hương

ngôn ngữ đánh mất thời thơ ấu

thơ đánh mất

sự ăn mày trong ký ức

cũng bình thường

thơ không còn gì hết

và cuối đời mỏi mệt

sẽ sám hối thật sang

viết vài ba chục trang

là nghĩ mình có thể bắt quàng

làm họ

chơi kiểu đó

đúng là ai méo mó

có hơn thơ?

đi tìm lại những gì

của cái tôi đã mất?

khi thơ chỉ muốn lượm hai cục gạch

bất động và vĩnh hằng

bằng một sự có mặt già nua

cả những gì thơ biết là thiêng liêng

như bàn thờ tổ tiên

những linh hồn phụt tắt

thơ xử lý tất

cả

trừ mình

ra

một con lật đật

đứng

không bao giờ chịu ngã

vì thơ

tham

quá

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 3:15 – White on white”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s