Categories
POETRY/THƠ

Nguyễn Bính | Spring rain (I) (2)

Nguyễn Bính (1918-1966) the Vietnamese poet born Nguyễn Trọng Bính, in Thien Vinh village, Vu Bang District, Nam Dinh province, Vietnam. He lost his mother at a young age, learned to read and write at home, and started to write poetry from the age of 13, won the Poetry Consolation Prize from Tự lực văn group in 1937 with the collection of poems called My heart and soul. A committed supporter of the August Revolution, he moved to the resistance base in Đồng Tháp Mười leading a literature and arts unit. Later he was editor of the semi-independent poetry magazine Trăm hoa, Hundred Flowers.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Bính, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

Spring rain (I)

 

I’m the girl by the loom, next to my ageing mother 

Weaving silk from one day to another

My homely novice heart in white silk, while mother’s far away,

A merchant at the market in the middle of the day.

 

Spring was drifting in the wind that day,

Flew in layers of neem blossoms, the display. 

The Dang village dance coupe passed by,

Mother said: there’ll be a show in Đoài village tonight.

 

In my heart was the silky thread of a crush.

My tiny fingers paused mid-weave.

Cheeks pink, blushing,

Me thinking of you.

 

All around the neighbourhood the lights were on,

I reached out from beneath the veranda

My hand grew colder in each raindrop,

Thought maybe you might drop in.

 

I quickly asked mother,

Mother: go, tell me everything after.

I was not at all wet in the light rain

Đoài village was only a dike away.

 

In Đoài village the singing went on into the night,

I heard not a word, looking for you.

The streets will definitely be cold tonight,

Fingers numb through the sleeplessness.

 

Waiting forever for you to turn up,

What was the reason for all the singing in the village.

You being so adamant on us meeting,

An entire spring in humiliation.

 

Alone, I was lost on the way home,

Who said the dike was a short walk!

The flimsy clothes to protect me under the heavy rain,

Cold, feeling sorry for myself late into the night.

 

I was upset with you till morning,

Mother asked me about the songs they sang.

“- Mother they sang…” Then there it was

The hot tears, and I turned away.

          *

The still spring rain was unmoving that day,

Beneath the soles of my shoes were battered neem blossoms.

The Dang village dance coupe passed by,

Mother said dried up are the spring days.

 

Dearest! Dried up are the spring days!

When will I see you again?

When will the Dang village dance coupe again pass by,

So mother can tell me there’ll be a show tonight?

_____

JANUARY 2022

 

Mưa xuân (I)

 

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già.

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng,

Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

 

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.

Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ,

Mẹ bảo: Thôn Đoài hát tối nay.

 

Lòng thấy giăng tơ một mối tình.

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh.

Hình như hai má em bừng đỏ,

Có lẽ là em nghĩ đến anh.

 

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn,

Em ngửa bàn tay trước mái hiên.

Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh,

Thế nào anh ấy chẳng sang xem.

 

Em xin phép mẹ vội vàng đi,

Mẹ bảo: xem về kể mẹ nghe.

Mưa nhỏ nên em không ướt áo,

Thôn Đoài cách có một thôi đê.

 

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm,

Em mải tìm anh chả thiết xem.

Chắc hẳn đêm nay đường cửi lạnh,

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

 

Chờ mãi anh sang anh chả sang,

Thế mà hôm nọ hát bên làng.

Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,

Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng.

 

Mình em lầm lụi trên đường về,

Có ngắn gì đâu môt dải đê!

Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt,

Lạnh lùng em tủi với đêm khuya.

 

Em giận hờn anh cho đến sáng,

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì.

“- Thưa u họ hát…” Rồi em thấy

Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi.

 

          *

 

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay,

Hoa xoan đã nát dưới chân giày.

Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ,

Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày.

 

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày!

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ Hội Đặng đi ngang ngõ,

Để mẹ em rằng hát tối nay?

 

1936

 

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Huy Thục phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

 

Nguồn:

  1. Nguyễn Bính, Lỡ bước sang ngang, Nhà in Lê Cường, 1940
  2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
  3. Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, 1986
  4. Hoàng Xuân, Nguyễn Bính – thơ và đời, NXB Văn học, 2003

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

20 replies on “Nguyễn Bính | Spring rain (I) (2)”

You are welcome dear Crazy love

———————————————————————————
Once I held great wealth and I didn’t know.
Once, you and I.
Make the night sweet and so wonderful.
We fell into the madness of love.
We locked the door and kept the world at bay,
we allowed love to show us the ambrosia of the kiss and the embrace.

———————————————————————————–
Once I tasted the ambrosia of love,
once I knew a beautiful face,
once I wished for us, forever and one day.
Crazy love made me forget,
distance steal from us, life is hard and words are not always true.
Today, I would pay everything, to taste the sweet taste of the ambrosia of love blessing.

Coyote

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s