Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 18:10 – on this flat old worn out planet

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

on this flat old worn out planet 

everything is just impossible to deal with like 

broken glass

.

hence, during such a grim time

this land is like you

bled as the Sun heads for town

.

the air stifling, windless

stagnant, we move slowly 

to reserve our energy

.

hope

leaves behind a shiver

hence we’re off balance

as though we’re grazed by a bullet

.

we’re one nation

for decades now right

manufacturers aspired to educate us 

before the surfacing suspicion

murderous conflict

fathers first then their sons

ready to risk it all 

ready to spill blood

.

we cut along 

the Annamite range

walking back and forth

a million people or possibly so much more

.

we’re barefoot

across the shattered glass

the last few decades as temple guards or as a labourer at the mill

we’re all over the hill

cursed, in the wind

on an empty stomach

.

the dreams of Eden

faith

the loudspeakers

and everything else

all gone

.

our children will not recognise us

we would have lost our accents

.

we are now

an armada squatting

jumping

and swimming

out of a water closet

with feverish malaria wiping the bum of blue despair

out in the middle of the ocean

.

like when 

we search for oil

the various things

we drill may hurt

our mother.

___

trên trái đất đã cũ mòn và bằng phẳng 

mọi thứ khó khăn như mảnh thủy tinh 

vỡ

.

do đó, vào thời điểm hơi nghiệt

ngã, vùng đất này giống như bạn

bị chảy máu khi mặt trời tiến vào thành phố

.

không có hơi thở

không có gió, nên mọi người di chuyển với tốc độ

chậm, để tiết kiệm sức lực của họ

hy vọng

để lại sự run rẩy

làm chúng ta khập khiễng

như đạn bắn sượt da

chúng ta là một quốc gia

trong những thập kỷ, giấc mơ của nhà sản xuất

cho chúng ta học những điều

trước khi bị nghi ngờ

năng lực giết nhau

lớp cha trước lớp con sau

sẵn sàng đổ liều hay đổ máu

chúng ta xẻ dọc

trường sơn

đi ngược và đi xuôi

những triệu người hay có thể nhiều hơn thế

chúng ta

dẫm chân trần qua thủy tinh vỡ

những thập kỷ làm ông từ canh đền hay giữ cưa

chúng ta nghênh ngang trên phố

với một ma thuật cùng cơn gió

và bụng đói

giấc mơ thiên đường

với đức tin

và các cái loa

tất cả

đã biến mất

.

con cái của chúng ta không nhìn ra chúng ta

chúng ta bị mất dấu

.

chúng ta bây giờ

một hạm đội ngồi xổm

nhảy

và bơi

ra khỏi cái chuồng

xí, chùi đít tuyệt vọng màu xanh

trận sốt rét vẫn còn trên biển

như lúc chúng ta đi tìm

mỏ dầu

nhiều thứ

khoan thủng và làm đau

mẹ của chúng ta…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

7 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 18:10 – on this flat old worn out planet”

This is powerful words and thoughts shared my friend.
“we’re barefoot
across the shattered glass
the last decades as temple guards or working at the mill
where all over the streets
cursed together with the wind
with an empty stomach”
The above lines. You make the reader feel and understand the place and the struggle. Thank you.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s