Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
A bird in folklore…

flies to survive
a whisper for wings born of thin air…

they know how to fly before they fall
she is perhaps the same

she is flying
and you feel
the sky
now is as low as
not room enough for leaves to fly…
Cổ tích về một loài chim…

sống bằng những lần bay
hai cánh whisper sinh ra từ không khí…

chúng biết bay trước khi rơi
có lẽ nàng cũng vậy

nàng bay
và bạn cảm thấy
bầu trời
bây giờ thấp tới mức
mùa thu
không đủ chỗ để lá bay…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


Translation October 2019, revised January 2022.




The best way to get her to love you is to turn off the headlights, and head for darkness…


she will render in your ear

a song of white clouds and snow


your body will then be like the mist

autumn shall be within you

your hands a bit cold

since you’re about to turn into winter


the best way to fall in love

it’s as simple as consuming a glass of cool refreshing peppermint

a nip of a strong spirit

don’t worry too much if you’re drunk

don’t dwell on the bitterness once you’re beyond it


don’t over analyse

as though there’s an on coming war…




She wants a red dress…


she wants a red dress

she wants it to be light and soft

hugs her skin 

to the point 

someone will shed 

a tear…


she wants a second red dress

emblazoned with a star 

in a yellow frightful of everything


she selects a dress from the rack

the way she would parts of her body

to be born again in the world

in tears 

in love


she would wear it like the mist





her dress will be shimmering 

so he had to tread lightly

as he would in a dream


it will be the most glorious of adornment

she will wear

to her death


Not just a red dress, she wears red shoes


autumn she steps from the garden

as though something was burning

she would run barefoot on the green grass


death is everything that is lost

lost also is autumn

and now it’s spring


something is still burning

a plane ticket maybe

taking her from the garden

so she may have to drop

more tears

running barefoot 

it hurt her


now she’s scared of running barefoot

she wears red shoes

as far as he could remember

like the wind


Then she washed her red dress, hung it up…


it seemed like 

the Sun

couldn’t catch a glimpse

of the lining of her dress…



Not only her dress but also her shoes…


her shoes


written letters


he has seen  

her shoes

just there sitting 


the Sad Hymn

about why The Lord claimed we’re blameless?


not only her dress

but sometimes she has to put up with 

the ill fitted shoes


as though all eyes

were on her…


A poem or just a rope…


reaching the end, why do lovers always end up

as breathless as swimmers

racing against each other?


it ended? Could love not be an ocean

full of giddy dizzy waves


not so debilitating 

that my love you think it’s like death

and we’ll end up believing that

love is like a length rope rolled up

and the last wrap of the rope

not just the times our hands were tied

not just the times we were flying

loved to then

together fell…


and amidst all that

the poem was as long as a rope

that could still be used to hang

the two of us…


As we say our goodbyes, do we walk away slowly, or make a run for it…


so romantic is the falling rain

soft and squishy between the toes

inside one of your shoes


how could you possibly believe

we wouldn’t get wet?


even if you didn’t want to

all you need to do is lookup

see there 

the ceiling fan is spin 

at maximum speed


but don’t stir

the ice in the coffee

the eyesore at the literary club


the slight frown on your face

the way you light your cigarette

how you now detest the smell of smoke

including that of the burning logs

in the fire


since no more is the winter

in the mountain borough 

no more


body odour





When she won’t stay, people will talk…


when she won’t stay, people will talk

all those poems about her

her eyes, her hands

tightly holding onto you


to after rip your heart open

to take bits and pieces of herself  

and you

with her…





Because you can’t make up your mind…


you want blood

because for all you know

there’s nothing left to do 

but to be




You don’t remember her weeping like the rain…


in the middle of the (Northern) winter gale she’s up late

her throat was sore and her voice raspy

like a bone was stuck in her throat


she called you, it was a long talk

her voice husky, ghostlike


tonight, someone rang about your heart

they found it at her place

she was gone and your fervour 

destroyed heart

was still there


you know pain bleeds poetry

like the alcoholic myths

you’re jealous of how she lies with the sea, the sand

and everyone else


when poetry is an image of her

beauty is a razor blade

caught in your throat


you don’t need to wait for the (Northern) winter wind

your voice is always raspy


by the desperate smell of moss and pines 

behind the house

you sang

as though each syllable was tainted with blood


your guardian angel cares for you always

berating you with bullets 

even when you’re miserable 

and despicable



The poem…


how may it truly explain separation

a fateful journey?

red flag, red skirt

red banners

how will you ever be able to find her

get to know her more than she knows herself?


as though you have lots of money


in an afternoon in July

it was cold, windy and raining

but all you can smell is sewage

you’re sitting 

on a cold rock

the autumn






Then just like that


it’s all unbelievable to her

eyes sad

hands up in the air



the poems

in a single moment lost its weight

fuzzy in the morning light

in a sub-basement where she sat and sipped her cocktails


not because she doesn’t understand

as we lean in, licked her fingers

bit her shoulders gently

she screams


not because she doesn’t understand 

the poems once upon a time had its moment in the limelight

now fiddling with a happiness

that’s no more

than darkness


the light behind the butterfly wings

as fragile as a dot in the ocean

the moment the enemy shows itself


when she slowly dies in her sleep

the poem will be

the entity doing the autopsy





A bird in folklore…


flies to survive

out of thin air

whispers for wings…


they knew how to fly before they fall

she is perhaps the same


she is flying

and you feel

the sky

now is as low as

the autumn

not room enough for the leaves to fly…





There’s no need for you to be afraid anymore 


continue to fly around

in your room

like a mosquito

sucking blood

save us

from Malaria

some mumbled

saving corpses

you need not fly 

the entire night

now just simply save

her thoughts and the poets

raining down just outside your window

as the poets’ eyes are blinded by

a gift from the emperor

a long cloak which again sweeps across the floor…


The end


how amusing is fame

brought you nothing 

but smallness and fear(shame)


the man gave you

a cage

and you saw a young woman


she left her bed for the pool

she’s with you giggling


now and then she jumps

excitedly in the pool and the waves

swept over her body, 

into her red underwear


thus was the etymology

even when it’s not worthy of trust

you saw a man’s hand 

always on a tiger’s head


his thinning hair and whiskers

entertained you

as the young woman splashes in the pool

got wet


when the waves spill over the brim of the pool

touched you

like a finger


you imagined by your side was a tiger

even before 

you managed to pick up your phone

to send a message, take a picture

to print another

tiger out of paper…





Một cách tốt nhất để được nàng yêu, là tắt đèn pha và lái xe vào bóng tối…


nàng sẽ hát vào tai bạn

bài hát về đám mây và tuyết trắng

sau đó bạn sẽ thấy cơ thể của mình như sương mù

mùa thu đang ở trong bạn

bàn tay của bạn hơi lạnh 

vì bạn sắp hóa thành mùa đông


một cách tốt để rơi vào tình yêu

nhiều khi chỉ là uống một ly bạc hà mát lạnh

một ly rượu mạnh

nếu có say bạn cũng đừng quá lo lắng

khi thức dậy cũng đừng quá cay đắng


bạn cũng đừng suy nghĩ quá nhiều

như sắp có chiến tranh…


Em muốn một chiếc váy màu đỏ…


em muốn một chiếc váy màu đỏ

em muốn nó mỏng manh

em muốn nó ôm thật chật

cho đến khi một giọt nước mắt

của người nào đó


em muốn một chiếc váy khác cũng màu đỏ

ngôi sao vàng như một nỗi sợ hãi

về bất cứ điều gì


khi em lựa chiếc váy từ các móc áo

như đang lựa chọn một cơ thể

sẽ mang em vào thế giới này

cùng với tình yêu của em và tiếng khóc

em sẽ mặc nó

như xương

như da

như lông

như tóc…

chiếc váy của em sẽ lây lan như ánh sáng

chàng hãy bước nhẹ nhàng

trên giấc mơ 


và đó cũng là bộ trang phục đẹp nhất

em sẽ mặc

khi xuống mồ…


Không chỉ váy đỏ, em đang mang đôi giày màu đỏ…


mùa thu em bước ra khỏi khu vườn

như một cái gì đang bốc cháy

em phải chạy

chân trần trên cỏ màu xanh

rằng cái chết chỉ là những gì chúng ta mất đi

khi mùa thu cũng mất

bây giờ là mùa xuân

vẫn còn một cái gì đang cháy

có lẽ là chiếc vé máy bay

sẽ mang em ra khỏi khu vườn

sau đó có thể em còn phải làm rơi

những giọt nước mắt

vì chạy chân trần

em đau…

nên bây giờ em sợ chạy chân trần

em đang mang đôi giày màu đỏ

chàng nhớ không

cơn gió…



Sau đó em giặt chiếc váy đỏ, và phơi…


hình như mặt trời

đã không kịp nhìn thấy

lần vải lót chiếc váy

của em…


Không phải chỉ là váy áo và giày dép…


giày dép, đó là bí mật riêng tư

như những lá thư

của em


chàng có thấy

những đôi giày

vẫn mang dưới chân em

khi em ngồi hát

bài Phúc Âm Buồn

và không hiểu tại sao Thiên Chúa nói chúng ta vô tội?

không phải chỉ váy áo

mà nhiều khi em phải chịu đựng

một đôi giày chật

như ánh mắt

mọi người…


Bài thơ hay chỉ là một sợi dây thừng…


sao đến lúc kết thúc, những người yêu nhau

sẽ kiệt sức như hai vận động viên

bơi lội?

nó đã kết thúc? Tình yêu không thể là

một đại dương với những cơn chóng mặt của sóng

không chỉ kiệt sức

mà em nghĩ nó giống như cái chết

và chúng ta sẽ nghĩ về tình yêu 

giống như chiều dài của một cuộn dây

mà vòng xoắn cuối cùng

không chỉ là những lần trói tay

không chỉ là những lần chúng ta bay


và cùng rơi xuống…

mà ở giữa đã có

một bài thơ dài như sợi dây thừng

vẫn dùng treo cổ 

hai chúng ta…


Chúng ta sẽ đi bộ chậm rãi, hay bỏ chạy lúc chia tay…


mưa đã rơi một cách lãng mạn 

ướt mềm các ngón chân của bạn 

trong một chiếc giày


làm thế nào bạn nghĩ cơ thể của chúng ta 

không ướt?

khi bạn không muốn

bạn chỉ việc ngửa


nhìn chiếc quạt trần

đang quay hết sức

như bạn từng xoay

những viên đá tan trong ly cà phê

quán văn cay mắt

bạn chỉ hơi nhăn mặt

khi mình châm điếu thuốc 

bây giờ bạn ghét mùi khói

cả những que củi

trong lò sưởi

vì mùa đông

phố núi đã không


hơi người

bốc khói…


Khi nàng không ở lại với bạn, chắc sẽ có người thầm hỏi…

sao nàng không ở lại với bạn, có người thầm hỏi

những bài thơ của nàng

hai mắt và bàn tay của nàng

giữ chặt lấy bạn


và sau đó nàng xé trái tim bạn

lấy cả phần nàng

và phần của bạn

mang đi…


Chỉ là bạn còn ngần ngại…


bạn muốn giết

nhưng tất cả những gì bạn biết

là chỉ còn

có thể


thêm lần nữa…


Bạn không nhớ nàng đã khóc như mưa…

nàng luôn dậy muộn vào mùa gió chướng

giọng nói của nàng với những cơn đau

như bị hóc xương

nàng gọi cho bạn một cuộc điện thoại

dài và khàn như một bóng ma…

tối nay một người lạ gọi đến nói rằng trái tim của bạn 

đã tìm thấy trong căn hộ của nàng

nàng bỏ đi khi trái tim bạn vẫn còn ở đó

và đã bị nỗi nhớ

phá hủy

bạn biết bài thơ chảy ra từ nỗi đau

giống như huyền thoại về rượu

bạn ghen tị với cách nàng đang nằm với biển và cát

hay một người khác

và khi bài thơ chính là hình ảnh của nàng

thì vẻ đẹp chỉ như một lưỡi dao cạo

mắc kẹt trong cổ họng bạn

bạn không cần chờ đến mùa gió chướng như nàng

giọng bạn vẫn khàn

sự tuyệt vọng của mùi rêu và cây thông 

phía sau nhà

bạn hát

như thể mỗi âm tiết có vị máu

bạn biết thiên thần của bạn luôn luôn yêu bạn

luôn luôn nã đạn

cả những lúc bạn khốn nạn

và nát tan…


Bài thơ… 


làm thế nào có thể kể về sự chia ly

dù bạn đang ngồi trên chuyến xe định mệnh?

cờ đỏ và váy đỏ

những băng-rôn màu đỏ

làm sao bạn có thể biết về nàng

nhiều hơn những gì nàng biết?


cứ giả sử như bạn có rất nhiều tiền

một buổi chiều tháng bảy

mưa bay và lạnh

nhưng bạn chỉ thấy giống như mùi cống rãnh

khi bạn đang ngồi 

trên một phiến đá lạnh

mà mùa thu

và sự ẩm ướt

đã không còn quyến rũ…


Chỉ là sau này… 


nàng mới không tin những gì nàng đã từng nhìn thấy

mắt nàng buồn

và nàng bỏ đi với hai tay

vung vẩy

những bài thơ đã mất hết

sức nặng của nó

trong ánh sáng mờ

của một tầng hầm nàng ngồi uống rượu

không phải nàng không hiểu

khi ta cúi xuống liếm lên những ngón tay nàng

cắn nhẹ vào vai nàng

nàng la toáng lên

không phải nàng không hiểu

nên những bài thơ một thời

giờ chỉ còn đùa giỡn với những niềm vui

không còn

và bóng tối…


ánh sáng đã rơi xuống phía sau cánh bướm

mỏng như như một dấu chấm trên biển

mà từ đó kẻ thù xuất hiện…

khi nàng chết dần mòn trong giấc ngủ

thơ sẽ là

người khám nghiệm tử thi…


Cổ tích về một loài chim…


sống bằng những lần bay

hai cánh whisper sinh ra từ không khí…

chúng biết bay trước khi rơi

có lẽ nàng cũng vậy

nàng bay

và bạn cảm thấy

bầu trời

bây giờ thấp tới mức

mùa thu

không đủ chỗ để lá bay…


Chắc là bạn không cần phải sợ nữa…


bạn cứ bay xung quanh


giống như một con muỗi

đang uống máu

để cứu tất cả chúng ta

khỏi căn bệnh sốt rét


có người thì thầm

để giải cứu các xác chết

bạn không cần

bay cả đêm như vậy

bây giờ

bạn hãy cứu lấy bộ não của nàng và các nhà thơ

đang rơi ngoài cửa…

vì nhà thơ đang nhắm mắt lại

lấy áo choàng vua ban

quét nhà thêm lần nữa…




thật lố bịch khi những gì nổi tiếng

chỉ có thể mang lại cho bạn

sự nhỏ bé, sợ hãi

người đàn ông mang đến cho bạn

một cái lồng

bạn nhìn thấy một cô gái

cô bước ra khỏi giường và đi xuống

hồ bơi, cười khúc khích với bạn

đôi khi cô nhảy 

vào hồ bơi và sóng

tràn lên cơ thể cô đang mặc đồ lót

cũng màu đỏ

đó là quy tắc

dù không phải lúc nào cũng đáng tin cậy

bạn thấy người đàn ông luôn luôn đặt tay

lên đầu một con hổ

râu & mái tóc thưa của ông ta

làm bạn thích xem

khi cô gái vẫy vùng trong hồ 

và ướt

và khi sóng tràn qua mép hồ

chạm vào bạn

như một ngón tay

bạn cứ tưởng tượng có một con hổ bên cạnh

thậm chí trước khi bạn

kịp cầm lấy chiếc điện thoại

để nhắn tin hay chụp hình

rồi in ra

thêm một con hổ giấy…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

15 replies on “Lê Vĩnh Tài | NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES – ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI – a bird in folklore (2)”

ha ha…thought you would like some of his shorter poems…similar to the things you translate…I’m rereading his collected poems…sorry

Liked by 1 person

TEA, by Wallace Stevens

When the elephant’s-ear in the park
Shrivelled in frost,
And the leaves on the paths
Ran like rats,
Your lamp-light fell
On shining pillows,
Of sea-shades and sky-shades,
Like umbrellas in Java.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s