Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 8:2 – Again, there’s a lump in poetry’s throat

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Again 

there’s a lump in poetry’s throat

the drug

an addiction to bitterness

.

unsettling

to settling in

the development of war

the non-development of peace

.

traumatising

eyes glistening

an exhausting

endless journey

on squeaky

rows of sleepers

.

poetry moving everything along 

on two flat wheels

the paths littered with nails

impales

.

inability

a mind lacking ability

no one could avoid

no one could escape

.

all is forgotten

poetry is an outdated computer

old keyboard

a single beloved edition

pages yellowing

opening the door to a kind of system

or doctrine

fuzzy poetry

.

news of founder

on a brighter cooler TV

welcoming the return of the people

like the return of an awkward 

confusing way if life

.

days like these

poetry is the scar

in the heart of the people

.

so edited copies of the poetry

the smudging, dusty books could breathe words

you could see 

in the whisper

of the passing decades

on a work table

a celebration

.

a mausoleum

a portrait

flickering

drifting thought

in a cradle

the cries of children

in a pressure

cooker

the air

barely

breathable

_____

Và một lần nữa

trong cổ họng nghẹn cứng của thơ

.

một viên thuốc gây nghiền

sự cay đắng

.

không ổn định

rồi giữ ổn định

diễn biến chiến tranh

không diễn biến hoà bình

nghe xong tá hoả tam tinh

hai mắt lung linh

một chuyến tàu

chạy mỏi mòn

trên tất cả các thanh tà-vẹt

kẽo kẹt…

thơ vận chuyển mọi thứ trên hai bánh xe

bị xẹp

con đường nào cũng toàn đinh tặc

ặc ặc…

không có khả năng

cái đầu thiểu năng

không ai có thể ngăn

không còn lối thoát

tất cả đã quên

thơ như chiếc máy tính cũ

bàn phím đã mòn

cuốn sách duy nhất được đẽo gọt

màu giấy ố vàng

mở cửa cho một thứ phương pháp

hay chủ nghĩa

làm thơ bị mờ

những tin tức về sự sụp đổ

ánh sáng tivi đang sáng lên màu xanh

chào mừng trở lại của nhân dân

như sự trở lại của miếng ăn

băn khoăn…

những ngày này

thơ như vết thương

giữa lòng dân tộc

này, bản sao của thơ

đã lem luốc thành chữ thở

bạn có thể nhìn thấy

lời thì thầm

mà những thập kỷ đã trôi qua

trên một cái ghế tại bàn làm việc

bữa tiệc

một lăng mộ

một hình ảnh

nhấp nháy

một ý nghĩ trôi

trong một cái nôi

tiếng khóc của em bé

trong một cái nồi

áp suất

mà không khí

đã không còn đủ thở…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 8:2 – Again, there’s a lump in poetry’s throat”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s