Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 1:11 – If there were no fear of a poet being a burden…

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

If there were no fear of a poet being a burden…

.

there would have been enough time to be sad

only the poet Vương Ngọc Minh is fearless

if a whistling rice cooker is the smile of a child

turns off like the fearless Vietnamese poet, untouched by sadness

.

we should be suspicious of poetry

be afraid of why we’re not afraid

.

a teardrop maybe a poet

fallen on land weightier than 

a million shards of a heart

.

child, you should pick up what’s left

don’t cry

we need to persist

in this overwhelmingly despicable world where no one dares protest

.

ends with the slice of a blade

bleeding what’s left 

of our hope

.

meaning no hope in the consonants that dares to straighten their backs

the risky acts

the vowels twisted

babbling

and child, you’re exhausted

.

the words are powerless

staring at the poet’s head 

bowing low 

begging the government 

for the privileged to dream

from their home

lying around on the floor 

stare at the huge sky

.

the poets are scared to death

so scared they dare not say they’re scared…kkkij

_____

Nếu không sợ nhà thơ sẽ đổ nợ…

.

phải đủ thời gian mới có thể sợ và buồn

chỉ có nhà thơ Vương Ngọc Minh không biết sợ

vì nồi cơm reo sôi và nụ cười con nhỏ

sẽ tắt đi nếu nhà thơ việt nam không biết sợ và buồn

cả với thơ ta cũng phải nghi ngờ

sợ hết thảy những điều không đáng sợ

dù giọt nước mắt nhà thơ

rớt trên đất nước nặng hơn một triệu mảnh vỡ

của trái tim

em hãy nhặt lên những gì còn lại

đừng khóc

chúng ta cần tồn tại

trong một thế giới có quá nhiều sự khốn nạn mà không ai dám cãi

mọi thứ kết thúc với một lưỡi dao

cứa chảy máu những gì còn lại

hy vọng của chúng ta

là không hy vọng vào những phụ âm nào dám đứng thẳng lưng

chỉ là chơi dại

những nguyên âm phải viết uốn cong

lải nhải

ngày em kiệt sức

.

con chữ bất lực

nhìn vào cái đầu cúi xuống

của nhà thơ

đang van xin một giấc mơ

từ nhà nước

dù đang nằm chàng hảng giữa sàn nhà

vẫn phóng mắt nhìn canh giữ

bầu trời bao la…

những nhà thơ đang sợ chết cha

sợ đến mức không dám nói là mình đang sợ…kkkij

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s