Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 1:12 – Perhaps he’s too late, there’s no one left for him…

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Perhaps he’s too late, there’s no one left for him…

.

so very lonely

sometimes you turn up

shout the name of someone who’s not even there

by a dusty set of stairs to the attic

the musky smell

.

people have wept over a message

because of some idiot’s

cheap words

.

you’re standing slipping

into an abyss

belong to someone who wants to those from the edge

.

all seems to be in its right place

a metre of film on tv aZSW

a hello handshake

as you turn up during dinner time

the pain of homelessness

searching for a way home

now it’s colder outside

.

the coughing of those 

on their last breath

in an emergency room with no lights

.

perhaps. a kind of loneliness 

no one knows how to justify

but dive into reading

rows of news during a time of forgiveness

not mother’s day

there’s no need to question

why there’s no return of the Messiah in the 21st century

not because there are no virgins left

.

no worries. no worries

there are much that moves us

the world is beautiful

besides what’s slipping into hell

_____

Có lẽ đã quá trễ, hay còn ai sẽ đến với anh…

.

thật là đơn độc

rồi cũng có khi bạn đến

gọi to tên một kẻ vắng nhà

lớp bụi trên cầu thang gác

ngửi một mùi khác biệt

nhiều người đã khóc vì một tin nhắn

của một thằng đần

khuyên những điều giẻ rách

.

chỗ bạn đứng đang tụt xuống

một hố thẳm

của kẻ vực sâu muốn cứu kẻ trên bờ

hình như mọi thứ đang bắt đầu gọn ghẽ

một thước phim trên tivi aZSW

cái bắt tay chào

khi bạn đến lúc cả nhà đang ăn tối

cái đau lòng của một kẻ đi hoang

đang kiếm lối về

vì bên ngoài trời bắt đầu lạnh

cả những tiếng ho

của những người sắp chết

trong phòng cấp cứu mất điện

có lẽ. đơn độc

người ta không còn biết phải làm gì

ngoài việc cắm đầu vào đọc

trên báo những dòng tin vào mùa ân xá

không phải lễ vu lan

đừng ai thắc mắc

sao thiên chúa không giáng sinh vào thế kỷ 21 này

không phải vì không còn trinh nữ

không có gì. không có gì

đời sống đầy ắp những thứ làm ta xúc động

thế giới vẫn tuyệt vời

trừ mọi thứ đang rơi vào địa ngục…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 1:12 – Perhaps he’s too late, there’s no one left for him…”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s