Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 1:13 – The truth

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

The truth…

.

we must continue to run after it

like happiness

would never abandon its game

.

even when the poem begins to be slowly eaten away

as metal dissolves in acid

the poet must 

chase, chase

the truth, the truth…

.

in a chilly garden

the wind can shift

but the poet’s strength

it’s in chasing the truth

even in the tribulation of leaking secrets

.

Otherwise, how could we 

have a normal conversation with each other?

.

we must speak up now

nothing warrants the existence of words

exhausted by the second

tick-tocking the things no one dares to explain

.

the poet must rise 

to the occasion in words

even as it ticks away in an eye shut in a blink

.

and we shall be present

yet to have forgotten our past

we must speak up now, that is

the truth is actually the truth

and fear is actually fear

.

like when we had abandoned each other

you alone my love, ran…

……………

the days

April recalling

our brothers returning in long boxes

sealed tightly

we stood around staring

weeping

so Mother knows how tactlessly they had put the boxes together… 

_____

Sự thật…

.

và chúng ta luôn phải theo đuổi nó

giống như hạnh phúc

sẽ không bao giờ chịu dừng trò chơi lại

ngay cả khi câu thơ bắt đầu bị ăn mòn

như axit ăn mòn kim loại

nhà thơ cũng phải

theo đuổi, theo đuổi

sự thật, sự thật…

gió có thể di chuyển một chút

trong khu vườn rất lạnh

nhưng nhà thơ chỉ có sức mạnh

khi đi tìm sự thật

dù sợ vỡ mật

bởi không như thế làm sao chúng ta còn có thể nói

những câu chuyện bình thường với nhau…

chúng ta phải nói ngay bây giờ

vì không còn gì chắc chắn về sự tồn tại của các con chữ

đang mệt mỏi như chiếc kim giây

tích tắc những điều không ai dám giải thích

.

nhà thơ là sự vượt lên

của những con chữ

dù nó tích tắc hay chớp mắt nhanh như cắt

và chúng ta trở thành hiện tại

khi chưa kịp quên quá khứ (*)

chúng ta phải nói ngay bây giờ, đó là

sự thật chính là sự thật

và sự sợ hãi chính là sự sợ hãi

như khi chúng ta bỏ nhau

chỉ một mình em chạy trốn…

…………….

(*):

 

những ngày này

tháng 4 làm nhớ

những người anh thường trở về trong chiếc hộp dài

dán kín

bạn bè đứng nhìn

bịn rịn

để Mẹ biết người ta đã dán những chiếc hộp ấy cẩu thả như thế nào…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 1:13 – The truth”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s