Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 1:7 – A hymn no one remembers…

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

A hymn no one remembers…

.

we feel its presence

not high up

but in a holy night

in the rustling pebbles under our feet

.

the hymn sadness

depleting happiness

sounds of muffled bells 

like when we’re inebriated

.

in a cursed chamber

rhymes of a traditional poet

dreary and sad

nauseating 

.

in the night

our soul rest 

before entering a water fountain

the moment we celebrate the farewell of peace

peace as a running spring

makes you weep since it’s

rather deep

rather us

rather apart

rather painful…

.

oh then we’ll have to learn how to endure

what human beings must endure

endure endure and endure

before it’s no longer possible to endure it

since we’re dead

.

peace! peace! 

one day there shall be peace

how many will hold their breath praying

the corpses raising their voice in a hymn

.

until they abandon their country…

_____

Bài thánh ca không ai còn nhớ…

.

ta cảm thấy sự hiện diện của nó

không phải tít trên cao

mà ngay trong đêm thánh

đá sỏi lăn dưới chân mình

bài hát là âm thanh của nỗi buồn

hay niềm vui đã tắt

tiếng chuông mềm đi

như ta say rượu

trong căn phòng như ma ám

như vần điệu của các nhà thơ kiểu cũ

làm ta ủ rũ

ớn và buồn

từ trong đêm

linh hồn ta phải nghỉ ngơi một chút

trước khi bước vào trong một Đài Phun Nước

ngày chúng ta ăn mừng sự vĩnh viễn của hoà bình

hoà bình như dòng suối chảy

làm ta bật khóc

vì thẳm sâu

vì có nhau

vì mất nhau

vì nỗi đau…

ồ rồi cuối cùng chúng ta lại phải học cách chịu đựng

những gì mà con người phải chịu đựng

chịu đựng chịu đựng chịu đựng

trước khi không còn chịu đựng được nữa

vì họ đã chết

hoà bình! hoà bình!

một mai có hòa bình

bao nhiêu người cùng nín thở cầu nguyện

cùng hát trên những xác người

cho đến ngày họ bỏ Nước, ra đi…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s